Lối Mòn Rêu Phủ

Lối Mòn Rêu Phủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323655

Bình chọn: 8.00/10/365 lượt.

r/>- Chi Mộng Nghi muốn gặp mày ở nhà tao có chuyện cần.

- Chuyện gì?

- Chị ấy báo cho mày 1 tin quan trọng.

- Nàng bảo với mày thế à?

Vũ Nam bất ngờ vì suốt 2 tuần nay bên nhau nàng có nói gì đâu. Dù vậy, chàng gật đầu:

- Ừ, chiều tan sở tao đến.

Đình Nghi căn dặn :

- Nhớ đến nha, chị ấy trông mày buồn hiu hắt và tội nghiệp lắm.

Vũ Nam cười nhưng hơi thắc mắc nhưng chợt nghĩ. Có lẽ Mộng Nghi sợ Đình Nghi phát hiện sự chăn gối của 2 người quá sớm nên đánh lừa Đình Nghi và gia đình thôi.

Chàng về nhà đã gặp Mộng Nghi tươi mát trong bô đồ xanh nhạt đơn chàng với nụ cười chào đón, nụ hôn đền bù thương nhớ…

Nàng ngồi xuống gỡ từng chiếc vớ cho chàng, như 1 người vợ hiền chăm sóc người chồng sau giờ tan sở. Vũ Nam cười khi nhìn nét nũng nịu trên đôi môi nàng:

- Nè, Mộng Nghi! Em muốn báo tin gì quan trọng mà em nhờ Đình Nghi vào bệnh viện nhắn anh vậy ?

Mộng Nghi cúi đầu để giấu hết nét bối rối thoáng ôm lấy đôi mắt nàng :

- Hắn bảo với anh sao?

- Hắn bảo cần gặp anh ở nhà chiều nay, có tin gì quan trọng phải không?

Nàng cười che đậy sự ngượng ngập trên môi.

- Em nhắn hắn để đánh tan sự nghi ngờ của mẹ vậy thôi chứ có tin gì quan trọng đâu. Nhưng mà… anh dẫn em đi khám bệnh viện được không?

Vũ Nam lo lắng:

- Em đau thế nào…cho anh biềt, anh mua thuốc em uống?

Nàng ngập ngừng bảo nhỏ:

- Em nghĩ em…có…thai quá à ! Trong mình em khó chịu…hay ói quá.

- Em có thai à?

Vũ Nam sửng sốt, Mộng Nghi giận dỗi:

- Anh sợ hả?

Vũ Nam lắc đầu:

- Không, anh không sợ. Chỉ tội nghiệp em thôi …Nhưng không có gì, anh thưa lại với mẹ, mình làm đám cưới ngaỵ Em đừng lo có hại đến con.

Mộng Nghi buồn dọ ý:

- Hay là em đi kế hoạch để anh khỏi phải lúng túng , lo lắng thái quá.

Vũ Nam đưa tay ngăn cản . Chàng ôm nàng vào lòng vuốt ve:

- Đừng em, đừng làm hại sức khỏe cho em, cho con…Nó là kết quả tình cảm nồng nàn của chúng ta, anh không để em tự hủy con mình khi anh đang làm nghề cứu người, Mộng Nghi à.

Dung Nghi trong lốt Mông Nghi, nở nụ cười trên môi:

- Anh không bỏ em chứ?

- Tại sao lại bỏ? Cứ nghĩ chuyện vớ vẩn

- Anh à! Nếu mai này có chuyện gì không may xảy ra, anh vẫn ở bên em hoài chứ?

Vũ Nam cốc đầu nàng bảo:

- Chuyện gì sẽ xảy rả Em cứ lo lắng những chuyện không đâu.

Với nét mặt lo lắng, Mộng Nghi bảo:

- Nếu mẹ anh không bằng lòng thì sao?

Vũ Nam tròn mắt:

- Mẹ anh mừng khi biết anh quen em. Mẹ muốn cưới ngay nhưng anh bảo vài tuần nữa ra trường sẽ làm lễ đăng quang luôn, em chịu hôn?

Nàng rụt đầu vào ngực anh thỏ thẻ:

- Em sẽ chết nếu anh xa em. Anh nhớ điều tâm niệm đó của em nha.

Vũ Nam cười:

- Xưa em bảo : xa anh, em sẽ bỏ đi biệt tích, cho anh trọn vẹn hạnh phúc bên người vợ mới. Giờ em đòi chết nếu anh phụ em. Tóm lại, em sợ anh bỏ rơi em thôi, phải không?

Nàng nhìn anh đôi mắt tha thiết…giọng thật ấm:

- Anh muốn em sinh con trai hay con gái?

Vũ Nam cười:

- Con trai giống anh, gái giống em, đứa nào cũng được, chúng mình đều thương yêu cạ Em đừng quan tâm đến điều ấy. Anh chỉ mong em khỏe để bảo dưỡng con đến lúc thóat thai thôi.

- Nếu anh chấp nhận và thương yêu nó, em sẽ vì anh mà chăm sóc cho đến khi nó chào đời…trong vòng tay của chúng mình.

Vũ Nam hôn lên đôi má nàng, cả 2 chìm ngập trong yêu thương…ngoài kia trời buông màn đêm xuống từ lâu…nào ai hay biết điều gì sắp xảy đến.

Chiếc xe ngừng ngoài cổng. Đình Nghi bước xuống di nhẹ vào trong. Chàng trở ra nắm tay Mộng Nghi chầm chậm vào nhà:

- Chị bình tĩnh, hắn có trong nhà , hay sạc cho hắn 1 trận. Em ở bên chị.

Mộng Nghi dịu dàng đáp nhỏ:

- Chắc anh ấy bệnh hoặc có chuyện gì quan trọng nên không tiện đến thăm chị đấy thôi. Đừng nặng lời với anh ấy không tốt. Đình Nghi à, em hứa với chị không?

Đình Nghi cằn nhằn:

- Chị lúc nào cũng thế, không dám làm người ta buồn, có gì ôm vào lòng 1 mình chịu. Không biết bao giờ chị mới thay đổi.

à . Một chút chị nói gì, em ngồi kế bên chứng kiến thôi, chịu chưa ?

Mộng Nghi cười dễ dãi:

- Em chị giống Dung Nghi quá còn gì...

- Đừng nhắc đến bà ấy ! Em không muốn nghe bất cứ gì liên quan đến bà ta . Đến rồi mình vào khỏi gõ cửa nha.

- Em không sợ Vũ Nam cho rằng chị em mình không lịch sự sao ?

- Làm gì có chuyện đó . Hắn mà dám hó hé là biết tay em ngay.

Đình Nghi đẩy cửa bước hẳn vào phòng . Trên giường Vũ Nam và Dung Nghi giật mình, há mồm nhìn ánh mắt sững sờ của Đình Nghi đang hướng về mình trân trối...

Đình Nghi ngạc nhiên, cơ hồ muốn xỉu tại đấy . Mộng Nghi sững sờ nhìn Vũ Nam và Dung Nghi trong cảnh ấy ! Nàn


pacman, rainbows, and roller s