Snack's 1967
Làm Vợ Thầy Em Nhé

Làm Vợ Thầy Em Nhé

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322950

Bình chọn: 9.5.00/10/295 lượt.

4 tuần tuổi đang đứng trong số những ng` con gái trạc tuổi nó...Nó nhìn qua một lượt cái hành lang toàn màu trắng ấy...thật là ghê rợn...những cô bé trạc tuổi nó thậm chí là mới cấp 2 thôi...đang đứng dựa lưng vào tường cười nói vui vẻ...và hút thuốc?! Họ châm thuốc, ng` này hút một hơi rồi lại đến ng` kia. Trong số những ng` đứng ở hành lang, có một cô gái đi một mình giống nó...Nếu kô tính cái giầu cao gót cô bé đang đi thì có lẽ cô bé ấy cũng chỉ 1m50 là cùng...Đôi mắt buồn màu nâu nhạt rủ xuống cùng mái tóc che gần hét khuôn mặt. Nó lại gần và bắt chuyện. Hỏi ra mới biết cô bé làm cái nghề đấy: Gái đứng đường và năm nay tròn 13 tuổi, cô bé đã từng đi phá thai 4-5 lần gì đây...nó nghe mà rùng mình...

Sản phụ Kiri Motino...số 105. Nó giật mình khi nghe thấy tên mình, nó nhẹ nhàng đứng dậy, đi từng bước chậm rãi...nó đặt tay lên bụng xoa nhẹ

- Mẹ xin lỗi...! Mẹ xin lỗi con nhiều lắm

Nó mở cửa phòng, mùi máu tanh xộc lên mũi nó khiến nó muốn nôn. Cảm giác ngột ngạt như có hàng ngàn linh hồn những đứa trẻ đang vây lấy nó... Nó thay quần áo bệnh nhân và từ từ bước đến bàn mổ. Nó nằm xuống một cánh khó nhọc, một giọt nước mắt nóng hổi rơi ngược lên thái dương nó. Nó chuẩn bị đc tiêm thuốc mê và thuốc giảm đau thì

Rầm...!!! cánh cửa bật mở

- Anh kia!!! ra ngoài ngay cho tôi!!!

- Kô được phá bỏ đứa con của tôi!!! Tôi là cha đứa bé và là chồng cô ấy - hắn gào lên, nắm chặt hai tay, bước đến bên cạnh nó

Nhìn thấy nó khuôn mặt trắng bệch, đôi môi tái nhợt và đôi mắt sưng lên vì khóc, tim hắn như có hàng ngàn mũi dao đâm vào vậy

- ... Kiri àk - hắn vuốt nhẹ mái tóc

- Phá chưa?

- ...

- Phá chưa???

- ...

- TÔI HỎI PHÁ CHƯA??? - hắn gằn từng tiếng, đôi mắt long sòng sọc

- Chưa...chưa ạh

Hắn bế nó lên, bước ra khỏi phòng mổ chết tiệt ấy, bước thật nhanh, thật nhanh

- Ơ kìa sản phụ Kiri Motino - ông bác sĩ gọi với lại - quần áo này!!!

Chờ đã! Motino...Motino? Họ của cô ấy là Motino? Hắn chợt nhớ đến lời ba mẹ hắn nói lúc hắn 10 tuổi

" Dòng họ Motino là dòng họ nổi tiếng duy trì lâu đời nhất. Chuyên về ngành vải vóc và trang sức. Họ và nhà ta đã kết thông gia từ lúc con đc 8 tuổi và con gái nhà đấy hơn 1 tuổi. Đó là đứa con gái độc nhất nhà họ Motino đấy!!! Liệu mà lấy nó về làm vợ "

Đến năm hắn 12 tuổi, gia đình hắn mới hay tin con gái nhà Motino bị bắt cóc, bà Motino sốch quá nên ngã bệnh, đã qua đời 3 năm trước

Nó vẫn kô hề biết chuyện này, từ trước đến h` nó vẫn luôn nghĩ mình là con nhà nghèo, ba mẹ mất vì bệnh tật và Suu là em ruột nó. Nhưng kô phải, mẹ nó luôn dối nó rằng " con có 2 họ. Khi đi đâu hoặc xin việc làm con cứ nói con họ Motino. Còn ba mẹ nhập học cho con bằng họ Hito" và nó cũng chẳng nghi ngờ gì, chỉ biết làm theo lời mẹ nó trước lúc mẹ nó qua đời...!



Mẹ...mẹ ơi - một đứa trẻ con bập bẹ gọi mẹ nó, nó có đôi mắt đen láy hút hồn ng` khác, đôi môi chúm chím đỏ hồng và hai má phúng phính. Đứa trẻ tiến về phía nó và gọi nó là...mẹ?! Nó dang rộng hai tay đón lấy đứa trẻ đẹp như thiên thần ấy...Hai hàng mi nó khép hờ, nước mắt nó rưng rưng nơi khóe mi, miệng nó vô thức gọi đứa trẻ theo bản năng..." Con...con của mẹ...lại đây nào. Lại đây với mẹ " Đứa trẻ tiến đến gần nó hơn, nó đi và phía đứa trẻ nhưng...kì lạ, chân nó kô thể nhấc nổi lên, nó ôm mặt khóc nhìn đứa bé đang xa dần nó. Đứa bé vẫn cười, nó vẫn khóc và đứa bé dần mất hút. Nó gào lên thê thảm, mồ hôi nhễ nhại, ướt đẫm gối...

- Con...con ơi...Mẹ xin lỗi...quay lại đây với mẹ đi con. Kô...kô...Connnnnnnnnn ơi!

- Kiri...Kiri... Em sao thế? Tôi đây mà...Tỉnh dậy đi em - hắn lay ng` nó dậy

Nó bật ng` dậy, theo phản xạ nó lại xoa xoa cái bụng, ngước đôi mắt "như cầu khẩn ai đó" lên nhìn hắn

- Con em đâu? Nó đâu rồi? Nó đâu rồi??? - mắt nó trợn trừng lên, tay lay mạnh vai hắn

- Bình tĩnh nào em...! Con vẫn còn trong bụng em đấy thôi...Nó làm sao mà đi được? Bình tĩnh nào - hắn vỗ nhẹ lưng nó, bất chợt...hắn rơi một giọt nước mắt. Giọt nước mắt đầu tiên trong đời hắn...

Nó lại nhìn hắn bằng ánh mắt như cầu khẩn ai đó. Nó bám chặt lất tay hắn

- Em xin thầy...Đừng phá bỏ đứa con này. Em chết mất. Thầy ơi...em thà chết chứ kô giết nó nữa đâu...! Hức...hức...

- Ngoan...! Ngủ đi nào...đừng ngĩ ngợi lung tung, cứ ngủ đi, ngủ thật sâu vào. Rồi ngày mai mọi chuyện sẽ khác đi...Nào ngủ đi - hắn đặt nó nằm xuống, xoa xoa cái lưng bé bỏng của nó. "Đến h` họ Motino vẫn tìm em đấy Kiri. Tôi kô biết có nên giao giả em cho họ kô nữa... Nếu giao cho họ...tôi và em sẽ kô phải sống trong cảnh này nữa, sẽ đc chính thức cưới nhau và họ sẽ công nhận đứa con này...Nhưng con ng` tôi mách bảo...bây h` chưa phải lúc để nói ra sự thật. Em mà biết đc cái sự thật này, chắc em sẽ sốck lắm" - hắn khép hờ mắt lại và bước ra khỏi phòng

5 tháng trôi qua, cái bụng nó to dần lên trông thấy. Nó và hắn thê đc một căn nhà