Snack's 1967
Kiss Kiss Bad Girl

Kiss Kiss Bad Girl

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324654

Bình chọn: 10.00/10/465 lượt.

ước.” Lúc này, Thừa Tầm đột
nhiên phun ra một câu kinh thiên động địa, có nhầm không thế? Hôm nay là sinh
nhật cậu ta mà, nhân vật chính mà đi mất thì chúng tôi đi còn ý nghĩa gì?

“Thừa Tầm, cậu sao vậy?” Vũ Thành lo lắng hỏi một câu, còn vô tình cố ý đảo mắt
về phía tôi.

“Xin lỗi… tớ hơi mệt, mọi người đi chơi nhé, đi đi đi đi, đều đi cả đi.” Nói
đến đây, Thừa Tầm vẫn không thèm nhìn tôi một cái nào.

Cậu ta có lẽ không biết câu nói này đã mang đến cho mọi người sự tổn thương
nghiêm trọng đến đâu, Hiểu Anh đang há hốc mồm trong tình trạng bàng hoàng đến
khó tin (không phải tôi nói quá, miệng nó lúc này chắc phải nhét được đến ba
quả trứng vịt ấy).

“Chính Hạo, tớ đi trước đây.” Thừa Tầm thờ ơ vẫy tay chào rồi quay người đi
luôn.

Nhìn theo bóng cậu ta, trong lòng tôi không biết có cái gì đó đã bắt đầu rục
rịch chuyển động, là vì Thành Vũ Tuyết không đến chăng? Cho nên, cậu ta mới
không có tinh thần? Cô ta trong trái tim Thừa Tầm, thật sự… thật sự quan trọng
đến thế sao? Thật sự là thế sao? Nếu là vậy, Hàn Thừa Tầm, cậu làm như thế cũng
khiến người ta quá đau lòng rồi đấy?

“Doãn Đa Lâm! Cậu còn ở đây làm gì thế hả, mau đi đi!” Chính Hạo đột nhiên hét
với tôi.

“Cái… cái gì?” Một lúc lâu sau tôi mới phản ứng.

“Đồ ngốc! Chẳng lẽ cậu thật sự không biết gì hết sao? Mau đuổi theo Thừa Tầm
đi!” Chính Hạo dường như gào lên mấy câu này.

Ngốc? Trời ạ! Tại sao đến Chính Hạo cũng nói tôi như thế?? Shock!! Tôi cảm thấy
shock nặng! Nhưng, tuy tôi không hiểu tại sao phải là tôi đuổi theo Thừa Tầm,
nhưng hai chân tôi đã không nghe lời mà chạy cuồng về phía trước rồi.

Lịch bịch lịch bịch lịch bịch lịch bịch!

Chạy chạy chạy! Tôi chạy chạy chạy! Cố gắng mà chạy chạy chạy!

Không được… không thể… tuyệt đối không thể để cậu ấy đi mất như thế… Tôi biết
trái tim tôi khi nhìn thấy cậu ấy bỏ đi, vẫn cứ mong nhớ như vậy, nhưng tôi
không còn cách nào khác, cũng chẳng có can đảm nói ra, tôi không dám nói cho
Thừa Tầm biết những suy nghĩ chân thật trong lòng mình, tôi sợ… tôi sợ sẽ bị
tổn thương!

Đây… đây chắc là cái gọi là “yếu đuối” thì phải, chắc cũng gọi là không có
triển vọng gì, đúng thế! Đúng thế! Những cái đó tôi đều biết, mấy cái đó thực
ra tôi… thật sự đều biết cả! Nhưng cho dù đã biết thì tôi cũng chẳng thể có đủ
dũng cảm!

Thần thánh ơi! Xin các ngài, ban cho con can đảm để nói ra đi! Van xin ngài đó!
Cầu xin ngài biến con thành người dũng cảm kiên cường đi!

Trên đường đi, chỉ thấy dòng người nườm nượp, và những ánh đèn lấp lánh, còn có
bóng đêm đen kịt, nào thấy bóng Thừa Tầm đâu?

Ở đâu? Đang ở đâu? Thừa Tầm, cậu bây giờ đang ở đâu? Cậu ở đâu thế hả?

Chắc không phải là… không phải là Thừa Tầm đã xảy ra chuyện rồi chứ?! Trời ơi!
Chắc cậu ấy sẽ không bị tai nạn xe chứ? Hoặc là… hoặc là vì một việc gì đó mà
nghĩ không ra nên đi tự sát?!

Ối! Tồi tệ quá! Không… không thể chứ?!

“Thừa Tầm… Thừa Tầm… xin lỗi, nếu cậu tức giận vì chuyện tớ không tặng quà sinh
nhật cho cậu thì tớ thật sự xin lỗi cậu mà, thượng đế ơi, xin ngài hãy bảo vệ
cho Thừa Tầm đừng để xảy ra chuyện, đừng để cậu ấy nghĩ không ra mà đi tự sát,
a! Xin lỗi, Thừa Tầm, tớ không biết hậu quả của việc không tặng quà cho cậu lại
nghiêm trọng đến thế, tớ đã chà đạp lòng tự tôn của con trai rồi! Xin lỗi! Thừa
Tầm! Không phải tớ cố ý đâu! Thượng đế ơi, con nguyện đem sinh mạng của con ra
thế chấp cho ngài, đừng để Thừa Tầm xảy ra chuyện… đừng để cậu ấy chết! Đều do
tớ không tốt, đều là lỗi của tớ! Hu hu hu! Thừa Tầm à!”

Tôi ngồi bệt xuống đường không kiêng dè gì khóc to lên như một đứa trẻ, mặc cho
những người xung quanh nhìn tôi bằng cặp mắt hệt như nhìn kẻ bị bệnh thần kinh,
đúng vào lúc tôi đang khóc đến trời đất tối sầm, không biết là người nào tốt
bụng đã đưa cho tôi một chiếc khăn tay.

“Hu hu hu hu… cám ơn!” Tôi vừa nói cám ơn vừa đón lấy chiếc khăn tay tiếp tục
khóc, “Thừa Tầm! Xin lỗi cậu, tớ không biết cậu muốn có quà đến thế, tớ nghĩ
rằng cậu lớn rồi thì sẽ không còn thích mấy thứ đồ trẻ con nữa! Hu hu! Oa oa!
Sớm biết thế thì tớ đã mua tặng cậu rồi! Nếu cậu xảy ra chuyện thì phải làm sao
đây? Thực ra tớ đã chuẩn bị xong cả rồi! Thật đấy! Hu hu! Thượng đế ơi! Ngày
nào con cũng cầu khấn với ngài, phải để Thừa Tầm sống bình an, là lỗi của con,
con không nên không tặng quà cho cậu ấy, không nên khiến cậu ấy tức giận! Hơn
nữa con còn để một người tuổi đã lớn như cậu ấy không ăn được bữa tối nữa! A!
Làm sao đây, thượng đế ơi, ngài nhất quyết không được để cậu ấy xảy ra chuyện
gì, không thể! Hu oa oa! Làm sao mới được đây? Con phải làm sao đây?”

“Clap clap clap – clap clap clap”

Không biết là ai đã vỗ tay bên cạnh tôi, tôi vội vã chùi chùi nước mắt trên
cánh mũi rồi ngẩng lên nhìn, Thừa Tầm đang đứng trước mặt tôi vỗ vỗ tay.

“Thừa… Thừa Tầm?” Tôi thực không dám tin vào mắt mình.

“Ô, hà hà, cảm động quá, tớ suýt chút nữa là rơi nước mắt rồi đấy, diễn xu