ào hai năm sau, Tống Giai Nam nhìn đến tên của mình, phía sau là trường đại học nhân dân Trung Quốc, một sự mất mát và mệt mỏi dâng lên trong người cô, Tống Giai Nam không nói gì mà chỉ đứng yên một chỗ rất lâu, sau đó cô lấy ví tiền ra rồi bước đi, Trương Tịnh Khang đang đứng quét dọn ở phía sau thấy dáng vẻ buồn bực không vui của cô, vội vàng gọi to: “Tống Giai Nam, cậu đi đâu thế?”
“Thư viện.” Cô nhẹ nhàng bỏ lại một câu, cũng không quay đầu mà cứ bước đi, Trương Tịnh Khang chỉ biết lắc đầu nói với người bên cạnh: “Chắc là thi không được rồi, nhìn là biết cậu ấy đang tức giận.”
Mỗi một quyển sách được sắp xếp vô cùng thứ tự và ngăn nắp thành hàng trên giá sách, Tống Giai Nam rất thích đứng giữa những giá sách, thích đặt tay lên trên gáy sách, sau đó chậm rãi lướt qua, tìm quyển sách mà cô muốn tìm.
Cảm giác trên tay cô đang không ngừng biến hóa, có loại sách với chất liệu bìa mềm, có loại sách với chất liệu bìa cứng, có đôi khi tay cô bỗng nhiên bị vướng lại, dừng một chút rồi lại tiếp tục lướt đi, trò chơi rất thú vị.
Cô rất muốn tìm một quyển sách tham khảo hình học để bù lại sự yếu kém vô cùng thê thảm của môn số học. Tống Giai Nam nhớ đến điểm thi số học của Tô Lập đứng nhất cả năm, đột nhiên lại có cảm giác mất mát khó nói thành lời kèm theo đó là sự tự ti.
Dường như cũng đang có người đứng đối mặt với cô, cậu ấy đang đứng phía sau giá sách, ánh tà dương nhàn nhạt chiếu vào thân thể cậu ấy tạo thành một chiếc bóng sặc sỡ. Ánh mắt của Tống Giai Nam bị bóng dáng lấp lánh ấy quấy nhiễu, cô ngẩng đầu, từ khe hở để trống của một quyển sách, tạm thời có thể thấy được bóng lưng của người nam sinh ấy.
Cô cũng không chú ý, nhẹ nhàng bước qua, ngẩng đầu nhìn lên, không ngờ thấy được một người ngoài dự đoán của cô, vẫn là vẻ mặt thản nhiên, tay áo tùy tiện xắn lên, trên tay là một chồng sách dày, cậu ấy đang đi về khu đọc sách.
Không biết là do nguyên nhân gì, Tống Giai Nam cảm nhận được tim mình cứ càng ngày càng đập mạnh, ý nghĩ muốn nhìn và không dám nhìn cứ thay phiên nhau chiếm giữ suy nghĩ của cô, tay chân cô luống cuống bắt đại một quyển sách trên giá, cầm lên rồi vội vàng tiến về khu đọc sách.
Bóng lưng của Tô Lập thon dài thẳng tắp, tay phải của cậu ấy chống lên trán, rất nhàn nhã nghiêng về một phía, nhìn nghiêng có thể thấy được chiếc cằm và sống mũi thẳng tắp, mái tóc của cậu ấy phất phơ trong cơn gió nhẹ, tay trái thỉnh thoảng lật một trang sách, sau đó lại xoay bút hai vòng, trong lỗ tai cậu ấy đeo một chiếc phone, khóe miệng khẽ cong lên.
Nhất định là tiếng nhạc rất êm tai, không biết cậu ấy thích ca sĩ nào, là ca sĩ ngoại quốc hay Hong Kong, Tống Giai Nam vụng trộm suy nghĩ, nếu có cơ hội, cô nhất định sẽ đề cử album của Lisa Ono cho cậu ấy nghe, cô ấy là người Nhật Bản lớn lên ở Brazil, tiếng hát của cô khàn khàn nhưng lại vô cùng cao, chan chứa rất nhiều tình cảm, có thể cảm nhận được sự lãng mạn, tựa như cơn gió nhè nhẹ và ánh mặt trời ấm áp du dương bên tai, cảm giác nhẹ nhàng đó, cũng giống như hơi thở trên người cậu ấy.
Trong chồng sách cậu ấy lấy, có một quyển sách với tựa đề “Đề thi tuyển sinh vào đại học môn số học”, dường như đó là một quyển sách hướng dẫn, Tống Giai Nam vội vã ghi nhớ, bỗng nhiên có người vỗ vai, cô quay đầu lại, người đó lại kéo một chiếc ghế ngồi xuống, sau đó nhỏ giọng nói: “Môn số học căn bản không cần nhiều sách tham khảo như vậy, nếu cậu không phải là người có năng khiếu thì nên tỉnh ngộ đi, cố gắng cũng không được gì đâu.”
Tống Giai Nam nghe xong cảm thấy không được thoải mái, cô nghiêng đầu, giả vờ như không nghe thấy, kết quả là Đoàn Gia Thần cười hi hi rồi kéo sách của cô: “Giận hả, tớ chỉ nói sự thật thôi mà, cậu đừng mua những thứ sách tham khảo dở hơi này nữa, có vấn đề gì cứ hỏi trực tiếp tớ sẽ hay hơn.”
Tống Giai Nam cảm thấy cậu bạn này quá ồn ào, cô tức giận trừng mắt với cậu bạn một cái: “Đoàn Gia Thần, môn số học của cậu bao nhiêu điểm mà ở đây diễu võ dương oai hả.”
“145, thế nào, không được xem là cao à, chủ yếu là thầy giáo chấm bài quá khắt khe, tớ chỉ thiếu có một bước mà thầy giáo trừ điểm không hề thương tiếc, bắt được lỗi là trừ điểm ngay.” Đoàn Gia Thần dương dương tự đắc lắc lư chiếc ghế, chiếc ghế từ phía sau ập phải chồng sách lớn, “Rầm” một tiếng, tất cả sách rơi xuống nền nhà, khiến những bạn học trong thư viện giật mình.
Tống Giai Nam cũng giật nảy người, ánh mắt của mọi người trong thư viện lập tức tập trung lại trên người cô và Đoàn Gia Thần, chỉ trừ Tô Lập, cô xấu hổ nhìn thoáng qua nam sinh không hề nhúc nhích đó, sau đó cô lúng ta lúng túng nhặt sách lên, ôm lấy sách của mình bước ra ngoài.
Ngay cả liếc nhìn Tô Lập một lần nữa cũng không kịp.
Trở lại phòng học, lúc Tống Giai Nam thu dọn cặp sách chuẩn bị rời đi, tên Đoàn Gia Thần lại cười hi hi sán tới: “Tống Giai Nam, cậu thi không được môn số học lần nào cũng cảu kỉnh như vậy sao, chịu không được đả kích à.”
“Có bản lĩnh thì c