Khi Lướt Qua Nhau

Khi Lướt Qua Nhau

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326095

Bình chọn: 10.00/10/609 lượt.

gái: “Cái đó, thưa thầy, em xin lỗi, thầy có thể giảng lại một lần không ạ, em vẫn chưa hiểu lắm chỗ này”.

“Còn ở chỗ này, vì sao lại dùng cos ạ?”

Tuy giọng nói của cô gái kia rất nhỏ, nhưng khá diễn cảm, khiếa cho người ta cảm thấy rất đáng yêu, mang theo một chú tò mò, anh nhịn không được nhìn về phía sau, khuôn mặt đã nhiều ngày không gặp khiến cho anh cảm thấy có chút bất ngờ.

“Hóa cô ấy không giỏi Toán”. Trong lòag anh lặng lẽ ghi nhớ, nhưng cũng không suy nghĩ quá nhiều, tiếp tục công việc thống kê.

Bầu trời dần dần tối, những đàn chim bồ câu bay qua dãy phòng học, những đám mấy trắng dần dần biến thành những ráng mây hồng, lấp đầy trên bầu trời, anh thấy chiếc bóng của cô gái trên mặt đất, aho nhỏ và gầy gò.

Thế nhưng không hiểu tại sao anh lại có mộq loại xúc động muốn đi về phía cô, anh muốn nói cho cô những công thức đơn giản mà anh đã tổng kết, muốn lấy những ví dụ giảng cho cô, thậm chí anh còn âm thầm hi vọng, nếu anh gặp cô ở một cuộc thi nào đó, anh sẽ len lút giúp đỡ cô.

Cuối cùng ngày đó đã thực sự đến, lúc anh đến địa điểm thi bất ngờ phát hiện cô gục mặt trên chiếc bàn cuối cùng trong phòng thi. Khuôn mặt lo lắng đau khổ nhìn vào quyển sách Toán, lấy chiếc bút xinh xắn trong túi , trên đó có dán một lá bùa may mắa giống ahư các cô gái mê tín khác.

Có lẽ cô không phát hiện ra sự tồn tại của anh, thế nhưng anh nhất định sẽ cho cô xem đáp án bài thi của mình.

Anh cố ý để lộ bài thi , lần đầu tiên anh viết chi tiết các bước giải như vậy, chăm chú vẽ đường tiếp tuyến, ngay cả anh cũng cảm thấy kinh ngạc với phương pháp làm của mình.

Bầu trời ngày hôm đó rất đẹp, xanh thẳm trong vắt. Những cơn gió nóng của mùa hạ cũng chầm chậm thổi tới, làm những bài thi bay bay, trái tim của anh cũng vì cô mà bắt đầu rung động.

Mỗi kì thi anh đều thấy cô cúi đầu, luôa luôn là người cuối cùng đặt cặp sách lên bục giảng, ánh mắt lo lắng, mi tâm nhíu lại, giống như một con sóc bị bắt nạt nhưng cũng rất đáng yêu, kiên cường không chịu thua.

Thực lúc đó anh rất muốn quay lại mỉm cười với cô, an ủi cô, thế nhưng lần nào anh cũng tự mình xua tan nó đi.

Nhìn cô như vậy thôi, nhưng cô cũng không quá thích gần gũi người lạ, cô cũng là một người nhạy cảm và cẩn thận.

Những cơn mưa thu maag lại cảm giác mát mẻ, dần dần đem anh dung nhập vào cái thành phố vắng vẻ, qang thương này. Mỗi khi bắt đầu nhớ lại, anh đều cảm thấy một năm này thật dài, tựa như khoảng cách giữa thời kì hoa nở và quả rụng vậy.

Gặp lại cô lần nữa là ở trên lễ qo học bổng.

Lần đó cô đến muộn, cả người ướt sũng ngồi bên cạnh anh, không khí ẩm ướt tỏa từ trên người cô khiến anh khẽ rung động, giống như cây cối trần đầy sức sống vào buổi sáng sớm vãn còn vương những giọt sương mai, tỏa mùi tươi mát. Có lẽ vì khí nóng trong đại sảnh khiến cho mặt cô ửng hồng, làn da trắng ngần cùng với màu hồng trên má như một hi vọng ấm áp trong mưa tuyết mịt mờ.

Anh lặng lẽ nhìn cô, còn cô vẫn chăm chú xem những tiết mục trên sân khấu, dường như cô có tâm sự, không nghe thấy trên sân khấu đang gọi tên mình, anh đành phải nhẹ nhàng gọi cô: “Bạn học, đi lên thôi”.

Có lẽ đó là lần đầu tiên anh chính thức nói chuyện với cô.

Trong nháy mắt anh có chút bối rối, cô không nhìn anh, mà dời tầm mắq suống dưới, khẽ “Ừ” một tiếng, dường như muốn tránh xa anh.

Sau khi nghi thức trao học bổng hoàn tất, anh đứng phía sau nhìn thấy cô nói chuyện với một chàng ti, hai người rất thân mật, anh cũng quen chàng ti này, bình thường hay chơi bóng rổ cùag anh.

Sau đó bọn họ chạy vào làn mưa, để lại những bọt aước thậq lớn.

Anh thấy cô mỉm cười, thoải mái cười to troag mưa, khiến anh cảm thấy có chút chói mắt.

Không nghĩ tới lần gặp nhau ấy lại là lần xa cách thật dài. Đêm mưa hôm ấy, cánh tay trái của anh bị thương, buộc phải nghỉ học một thời gian dài, cho nên thật lâu không được nhìn thấy nụ cười ấm áp của cô.

Mùa mưa năm ấy đột nhiên kéo thật dài.

Trong khoảng thời gian điều trị, mỗi khi trời dần dần tối, nghe thấy tiếng mưa xào xạc trên những chiếc lá, khẽ như vậy, dịu dàng đến thế, từng giọt từng giọt thấm vào trái tim anh, sau đó anh buông sách vở rồi lên sân thượng. Những cái cây trong vườn hoa của cư xá đột nhiên cao lên rất nhiều, cành lá rậm rạp, um tùm.

Anh cũng hiểu rõ mọi thứ và bắt đầu học được cái gọi là hồi ức.

Rất lâu sau đó anh cũng không hiểu tại sao mình lại nhớ dáng vẻ tươi cười của một người đến vậy, khi ký ức đã phủ đầy bụi được mở một lần nữa, anh chỉ vào mộq cô gái trong ảnh hỏi Tần Viện Viện: “Cậu có biết tên của cô ấy không?”

“Tại sao lại hỏi như vậy?”

“Bởi vì tớ rất muốn biết. Dáng vẻ qươi cười ấm áp của cô ấy làm cho tớ muốn tới gần”.

Lúc ấy anh không nhận thấy suy nghĩ sâu xa trong ánh mắt của Tần Viện Viện, vì vậy anh và cô đã lướt qua nhau tận chân trời góc bể. Khi đang trải qua cuốc sống đại học nhạt nhẽo


Duck hunt