đã nói rất nhiều, nhưng không nhớ rõ những lời thoát ra từ trong miệng của mình, cô nói về cuộc sống của cô ở Quảng Châu, nói về thầy phụ trách nghiêm khắc lúc cô học nghiên cứu sinh, nói về Đoàn Gia Thần, nói về Tịch Lạc Dữ, cô còn cố ý chọc anh.
Cô còn có thể nhớ rõ tiếng chuông của chiếc quả lắc trên tường, cô nói chuyện luôn vừa vội lại vừa nhanh, mà giọng nói của anh vẫn nhàn nhạt và vô cùng bình thản, anh nói: “Sau này không cho phép em dùng cơm với bọn họ nữa, phải quản trái tim thật chặt mới được”
Cô phản đối, anh tỉ mỉ vuốt tóc cô, “Bọn họ đều có dự tính trước với em, đàn ông hay miệng nói một đường tâm làm một nẻo lắm”.
Cô cười duyên, hỏi anh: “Anh cũng có dự tính trước?”
“Đó là dĩ nhiên!” Anh cúi đầu bật cười, Tống Giai Nam cảm thấy thân thể cô chợt nhẹ bẫng, vẫn chưa kịp phản ứng thì hơi thở ấm áp của anh đã ở sát bên tai cô, cô không khỏi gọi ra tiếng, “Anh…”
Thân thể nằm trên mặt giường mềm mại, gương mặt nghiêng của anh dưới ánh đèn tạo cho người khác cảm giác như một màn sương mù trong suốt, nhưng đường nét tan ra trong ánh sáng nhàn nhạt, trong lúc nhất thời cô cảm thấy thật sự giống như thời niên thiếu kia, chưa từng thay đổi.
“Tô Lập?”
“Hử?” Ánh mắt của anh chậm rãi nhắm lại, trên hàng lông mi dài có một ánh sáng rực rỡ như kim tuyến.
“Anh có biết không, em yêu thầm anh đã mười năm rồi”.
Vô tình đã mười năm, đã quên mất đi những con đường đã qua, lại không thể bước trên con đường ấy một lần nữa, anh ở trong ký ức đó đã trở thành một cây gai trong trái tim cô.
Buổi sáng lúc tỉnh lại, chiếc gối bên cạnh đã không còn người đó nữa, trước mắt cô chỉ là những tia sáng chói mắt, chúng len lỏi qua những khe hở ở chiếc rèm cửa sổ, di chuyển trong không khí, chiếu vào mép giường.
Hóa ra là trời đã sáng rồi.
Lúc này cô mới giật mình nhận ra hóa ra mình ngủ trên giường người khác, cô vội vàng mặc quần áo chỉnh tề, rửa mặt, sau đó lại phát hiện anh đang ở trong phòng bếp ngốc nghếch bận rộn, trên bàn đang bày ra một bữa sáng đơn giản.
Không khí ấm áp dần dần theo ánh mặt trời lan tỏa, quan hệ giữa hai người đã bắt đầu thay đổi, có lẽ trong lòng mỗi người đều có những lời không biết biểu đạt như thế nào, bỗng nhiên, Tô Lập ngẩng đầu lên chăm chú nhìn cô, “Giai Nam, buổi trưa người nhà của anh muốn gặp mặt, em có thời gian để đi dùng một bữa cơm không?”
Cô có chút bất ngờ, nhưng lại nằm trong dự đoán của cô, “Được, có thời gian”.
Anh cẩn thận vén tóc đang phủ xuống trán cô ra sau tai, một động tác rất nhỏ nhưng lại không tự chủ được mà căng thẳng, vừa định khuyên thì cô nháy mắt vài cái rồi mỉm cười, “Có phải là nhanh quá không anh, em vẫn chưa chuẩn bị tâm lý, hơi sợ một chút, thật đó”.
Một gia đình như vậy, anh đã rất cố gắng để họ tiếp nhận cô, bởi vì anh không muốn để Tống Giai Nam có thêm bất kỳ một áp lực nào.
Bàn tay anh lặng lẽ nắm lấy tay cô, ngoài sự kiên định ra còn là sự ấp ám, “Không có gì đâu, có anh ở đây, em không cần lo lắng gì cả”.
Buổi trưa, cô gặp mặt gia đình anh ở Kim Bích Hoàng Triều.
Bố của Tô Lập có thể thường xuyên thấy trên TV, thậm chí lúc Tống Giai Nam lên nghiên cứu sinh đã từng tham gia một hội nghị để lấy tin về ông, đó là lần đầu tiên cô tham gia vào một hội nghị lớn như vậy, lúc nói chuyện từng câu chữ đều run lên, hiếm có dịp Chủ tịch tỉnh Tô cười ha ha an ủi cô, “Cô cứ nói từ từ, không cần gấp”.
Ông vẫn còn ấn tượng với Tống Giai Nam, lúc gặp cô rõ ràng ông đã sửng sốt một lúc, “Hóa ra là cô phóng viên nhỏ đó, bây giờ nhìn chững chạc hơn lúc đó rất nhiều”.
Ngay cả Tô Cẩn cũng rất kinh ngạc, lại nghe ông Tô nói, “Tốt lắm, tốt lắm, mấy năm trước cháu phỏng vấn bác, vài năm sau lại trở thành bạn gái của con trai bác, có duyên rồi”.
Bỗng chốc, không khí nặng nề căng thẳng tan thành mây khói, biểu cảm trên mặt của bà Tô nhất thời cũng dịu đi rất nhiều.
“Đúng vậy, chờ sau khi Giai Nam làm con dâu của bố, có thể ngày ngày ở nhà đưa tin về bố”. Tô Cẩn rót trà, rồi tự mình nhấm nháp, “Tống Giai Nam, em mới lấy tin động đất từ Tứ Xuyên về đúng không? Ôi, Giai Nam, hoàn cảnh bên đó thế nào?”
“Thê thảm hơn trên tivi rất nhiều”. Cô hơi cúi đầu, nhẹ nhàng thở dài.
Tô Cẩn vội vàng vẫy vẫy tay, “Được rồi, không nói chuyện này, Tô Lập, em có lời gì muốn nói?”
Tô Lập mỉm cười, ở giữa đôi lông mày anh vẫn lộ vẻ lạnh nhạt, “Con và Tống Giai Nam quen nhau đã lâu rồi, cũng đã hiểu rõ lẫn nhau, lần này cô ấy đến khu vực xảy ra động đất để lấy tin, con đã suy nghĩ rất nhiều, con đã quyết định việc quan trọng cả đời của mình rồi, cho nên con mong bố mẹ chúc phúc cho bọn con”.
Tay của Tống Giai Nam khẽ run lên, suýt chút nữa là nước bắn tung tóe ra ngoài, cô cho rằng tin nhắn kia chẳng qua chỉ là cảm giác nhất thời vì hoàn cảnh.
Vẻ mặt nghiêm túc của bà Tô nhìn Tô Lập và cô, Tống Giai Nam cảm thấy như có một áp lực vô hình đang đến gần, mà ở dướ