Old school Easter eggs.
Hương Vị Cà Phê

Hương Vị Cà Phê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327153

Bình chọn: 8.5.00/10/715 lượt.

không đáng mong chờ thế này, không ít người thở dài chán nản nhanh chóng quay người bước ra khỏi lễ đường.

Viện trưởng giận tím mặt thì chỉ nói – “Đừng mong chờ sự giúp đỡ gì từ ta” - rồi nhanh chóng rời khỏi. Cô Duyên cũng chỉ biết bày tỏ thái độ không đồng tình rồi chạy theo viện trưởng.

Ở bên nào đó, ông Nam đến bên Huân nói – “Thật không ngờ là có thể mạnh dạn hủy hôn như thế. Cô gái đó quả không biết những khó khăn phải trải qua sau đó như thế nào. Quả là tầm nhìn hạn hẹp” – lắc đầu nguầy nguậy, ông Nam bước đi theo những lời bàn tán xì xào cũng nhưng quan chức khác.

Còn anh vẫn đứng đó, vẫn nhìn cô như vậy không rời. Không biết nên gọi cô là ngốc nghếch hay trì độn đến mức tự gây khó dễ cho bản thân như thế. Nhưng ở đâu đó sâu thẳm trong trái tim, anh lại cảm thấy vui. Ít nhất, dù có bị coi là ích kỉ, xin hãy cho anh hạnh phúc một chút. Nói thật, lúc thấy cô bước vào lễ đường, anh đã muốn nhao đến mà cướp lấy cô như thế nào. Bên trong dậy sóng mà bề ngoài phải cố tỏ ra không có gì, quả thực rất khó chịu. Nhưng giờ…có lẽ không còn phải lo nữa…

Ở bên cô, Kỳ nhẹ nhàng bước xuống đối diện trước mặt Lam Anh. Anh ấy mỉm cười, dùng bàn tay ấm áp xoa lấy gò má hồng, dịu giọng nói – “Nếu em thật sự muốn vậy, anh cũng không thể ép em. Thời gian về sau có lẽ rất khó khăn, có gì cứ nói, anh sẽ giúp em nếu anh có thể”

“Anh Kỳ…”

“Anh cứ tưởng rằng chỉ vài phút nữa thôi, anh có thể gọi em là…vợ à” – Kỳ cười khổ - “Nhưng có lẽ cơ hội đó không được nữa rồi đúng không…em gái? Lam Anh, có phút nào sau đó em cảm thấy hối hận khi không bước thêm ba bước nữa không?”

“Lam, em nghĩ là anh sẽ nói như vậy đúng không?” – đôi mắt Kỳ xoáy sâu vô tận vào khuôn mặt đi hết ngạc nhiên này đến ngạc nhiên khác của cô – “Anh sẽ nói như vậy nếu khi em chưa đồng ý bước trên con đường tiến đến lễ đường. Nhưng em đã bước chân vào đây rồi, em không thể rút lui”

“Kỳ…cô” – bà Thu cũng bất ngờ không kém trước sự thay đổi của Kỳ

“Lam, em còn nhỏ nên không thể hiểu được rằng, nếu ngày hôm nay em không bước tiếp, em sẽ gian khổ như thế nào? Em đừng nghĩ những chuyện thương trường chỉ có trên phim ảnh, Việt Nam, không tầm thường là giải quyết nói chuyện như em nghĩ đâu”

Cô nghe không thông, có phải cô quá chủ quan gì đó không? Kỳ kiên định đến mức sắt đá khiến cô chỉ biết đứng tròng. Huân ở phía xa đã khẽ nhíu mày khi nhìn thấy khuôn mặt cô biến sắc, lại liền sau đó thấy Kỳ lên tiếng, anh mới biết chuyện gì đang xảy ra.

“Xin các vị hãy dừng bước”

Sau câu nói đó, nhất loạt ai đang bước đi đều dừng lại, kể cả viện trưởng và cô Duyên cũng ngạc nhiên không kém. Hầu hết đều tò mò chuyện gì đang xảy ra, số còn lại là muốn xem kịch vui nên miễn cưỡng ở lại.

“Cô dâu của cháu mới 19 tuổi, còn nhỏ nên tâm tính còn có chút xáo trộn. Việc cử hành hôn lễ là do bên nhà cháu quyết định sớm, lại không theo nghi lễ truyền thống của người Việt nên nhất thời làm cô ấy hoang mang. Để các vị nghe những lời như vậy thật thất lễ, nhưng mong các vị hãy bỏ qua cho cô ấy” – dứt lời, Kỳ nắm chặt bàn tay giờ lạnh tái của Lam Anh mà trìu mến nói – “…phải không em?”

Lam Anh run rẩy nhìn sự việc diễn biến quá nhanh mà cô hầu như không thể nắm bặt, ở phía xa, cô có thể thấy anh ấy cũng đang nhìn cô đầy khó hiểu. Bản thân anh trước đó đã có nghi ngờ, nay lại càng nghi ngờ gấp bội. Đó chính là lí do tại sao anh phải kìm nén ý định điên cuồng đến nắm giữ lấy cô ấy lại bên mình, anh muốn biết uẩn khúc đằng sau sự việc này là gì?!

“Lam, cô Thu; chắc hẳn mọi người đều muốn biết ông Lâm giờ đang như thế nào..phải không ạ?” – một mặt Kỳ vẫn nở nụ cười trìu mến, nhưng khi nói với mẹ con cô lại gần như mang ý đe dọa.

Không giống anh ấy chút nào!

Lam Anh ngờ vực con người đối diện mình, nhưng nhìn ánh mắt viện trưởng chăm chăm xem kết quả, lại suy nghĩ những lời Kỳ nói, có ngu ngốc mấy cũng biết động vào viện trưởng thì nên đào mồ tự chôn là cách nhanh nhất.

Nuốt nước mắt vào trong, cô gật đầu trong vô vọng và tiếc nuối. Tất cả mọi người đều ồn ã quay về chỗ của mình, mong sao đám cưới “trẻ con” này kết thúc nhanh chóng. Kỳ dẫn cô trên bước đường còn lại và mẹ chỉ biết đứng khóc nhìn cô. Lúc tiến đến cha sứ, Kỳ còn nói:

“Xin lỗi, nhưng em đã nói cưới anh là cách anh có thể giúp em. Anh đã nhận lời thì không thể rút lại được. Anh biết em không tự nguyện, nhưng hãy nghĩ đến gia đình và em trai em, nó còn quá nhỏ. Phải không?”

Cô không nói gì, lặng lẽ gật đầu. Lễ cưới diễn ra với lời thề của anh và cô, sẽ ở bên nhau đầu bạc răng long, cùng nhau chia sẻ niềm vui, cùng nhau vượt qua nỗi buồn. Sau khi trao nhẫn là nụ hôn phớt nhẹ đúng nghi lễ, tuy vậy vô cảm xúc, vô lãng mạn.

Mọi người đã về hết, cô cũng không thấy bóng dáng anh đâu. Từ lúc quyết định bước tiếp, cô hẳn không dám đối diện với anh. Lam Anh cảm giác mình là trò hề, đá qua đá lại cuối cùng vẫn là như vậy. Điện thoại trong túi réo vang, cô mệt mỏi đ