Hương Vị Cà Phê

Hương Vị Cà Phê

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 326920

Bình chọn: 8.00/10/692 lượt.

ói

“Lại nói nữa tao cho mày phế liệt luôn bây giờ” – mẹ tiếp tục giơ tay lên dọa nạt – “...nuôi mày như nuôi lợn, cho mày học toàn trường tốt mà kết quả của mày lẹt đa lẹt đẹt đến thảm hỏa thế hả? Để bố mày biết thì ở nhà bán rau con nhé”

Bị dọa phun ra bí mật động trời, Lam Anh chợt xum xoe ra mặt. Rất nhanh lẹ mà nhảy vào bóp vai xoa đầu cho mẹ: “Con cám ơn mẹ nhiều lắm, con sẽ chăm học! Vậy bao giờ học thế mẹ?” *giọng ngọt như mía lùi*

“Cái mỏ của mày mà đổi ra điểm số có phải tốt không? 25 tôi đưa chị đến trường”

“Vâng, tuân lệnh sếp” – Lam Anh đưa tay kiểu quân đội, ngực ưỡn, thẳng lưng, khuôn mặt nghiêm túc – “…giờ con đi gỡ đồ mẹ nhé”

“Khỏi”

“Dạ?”

“4 năm đại học, con ở trong kí túc xá trường” – mẹ nhoẻn miệng cười hiền hòa

“Dạ?” – Lam Anh bật nhảy như tôm – “…sao lại kí túc xá?”

“Ơ kìa, cái trường đấy ở cách trung tâm thành phố 30km có lẻ, mày tính đốt tiền hay sao mà định về nhà?” – mẹ bày ra vẻ mặt: Chắc chắn phải thế!

Không còn nói được gì nữa. Đây đúng là đại họa mà! Đúng là không đâu tự nhiên mẹ cô bắt năm cấp ba phải học cho tử tế. Nghĩ là nhắc nhở theo năm, nên thực lực thế nào cô vẫn học như vậy. Ai ngờ là có bài cả?

Cái gì mà học viện, cái gì mà ở kí túc xá, cái gì mà….! Thà học đại học trong nước còn được ở nhà, học đại học quốc tế chả khác gì thay cho đày ải sang Anh thì giờ đày ải sang Mỹ… ở Việt Nam. Nói gì thì nói, ở Anh vẫn còn được sống với nhà dì ruột, nay sống chung chạm với một loạt những cá thể cùng loài nhưng không cùng suy nghĩ…ngày mốt ngày hai sẽ đánh nhau bửa sọ mất thôi ><

Tương lai thảm họa sắp mở ra rồi….!!!

Công nhận là đường đi rất xa! Lam Anh nghe đến mười bài nhạc rồi mà ngửng dậy hỏi mẹ còn bao lâu sẽ tới, mẹ vẫn rất thản nhiên bảo: Cứ yên chí ngủ thêm giấc nữa đi = =

Đi qua tất cả các thể loại đường, đường đẹp, đường bụi rồi đến đường làng vẫn còn gồ ghề khúc khuỷu. Chỗ đáng sợ nhất dẫn đến học viện là con đường bé tới nỗi nếu hai xe đi ngược chiều thì một cái chắc chắn phải lùi lại!

Chả phải “nếu”, tình huống đó đang ở ngay trước mắt đây! Hai bên là ruộng lúa mênh mông, đối diện là chiếc xe ô tô tải to oành đang tiến đến.

“Mẹ ơi, cẩn thận” – cô sợ hãi mà hét lên

“Để yên mẹ đi xe” – mẹ khó chịu ra mặt khi đang tập trung lại bị làm cho giật mình

Trời ơi, tại sao con đường đi học lại gian truân trắc trở như thế này. Tại sao cái học viện nghe thì vĩ đại mà lại nằm trên đồng ruộng chứ? Chiếm đất của người nông dân là không tốt!! Bởi vậy chắc chắn học viện này chỉ quảng cáo cho lấy được, mẹ mình bị lừa to rồi!! AAAA – vừa nhắm mắt vừa nghe tiếng vọng từ não rên rỉ, Lam Anh nắm chặt hai bàn tay tự nhủ những suy nghĩ của mình phải đến 90% chuẩn xác. Nước mắt thương xót bản thân đã sớm vòng quanh tròng mắt…

Hương vị cà phê - Mờ Nhạt

“Thế nào? Không ngậm được mồm nữa hả?” – mẹ nhìn cái miệng vẫn đang bỏ lửng sắp rớt xuống đất đến nơi của Lam Anh mà nhếch mép cười

Thật là khi qua con đường chỉ đáng dành cho người đi bộ ấy và sau một lần rẽ vào con ngõ nhỏ, thế giới mới hoàn toàn mở ra! Tưởng tượng như đang từ đường rừng mà đi ra đường lớn ấy! Đúng, đúng là cảm giác đó!

Thể nào học viện E E này phải xây ở nơi cách xa trung tâm đến hơn ba mươi cây lại còn phải nằm trên ruộng, đơn giản nó cần một vùng đất rộng lớn để an tọa cho cái siêu biệt thự khổng lồ đang chềnh ềnh trước mắt. Áng chừng tòa nhà trước mặt phải rộng khoảng hơn 150.000 mét vuông, đấy là chưa tính khoản cây cối đua ra lấn chiếm diện tích nhé.

“Ực!” – Lam Anh nuốt một ngụm nước bọt rõ to khi bước vào đại sảnh của học viện

Tất cả bốn bể đều được lắp kính chịu lực dày khực, trên đầu là cái đèn chùm to bự chảng rủ xuống hàng ngàn tia sáng vàng chói lòa, sàn đá bóng loáng được xếp lát tỉ mỉ thành hình “viên đá lục bảo” như tên của viện.

Đi qua đại sảnh xa hoa và tráng lệ, tiếp tục bay nhảy trong mơ giữa con đường nối đến bốn tòa nhà cao cao chói chói dưới ánh nắng mặt trời tháng tám. Nhìn xung quanh hai bên, cảm giác như mình đang đứng giữa đất trời vậy! Không gian rộng mở, mọi thứ ùa vào trong tầm mắt hạn hẹp, mùi thực vật man mát xộc vào khoang mũi khô khan, nơi đây là tiên cảnh, không phải là đời thật nữa!!!

Mẹ vẫn đang nói chuyện rất rôm rả với cô quản sinh trường, cũng là bạn thân cấp ba của mẹ. Cô ấy tự giới thiệu mình tên là An – quản lý trưởng của học viện. Và hình như cũng vì đặc thù nghề nghiệp mà những dãy phòng học tuyệt đẹp trong mơ của Lam Anh bị cô giáo An bỏ qua không thương tiếc. Rẽ ngay ra khu ở của nữ sinh sau khi mất 15 phút đi bộ, cái gọi là ký túc xá mở rộng trước mắt cô

“Sao? Muốn ở đây hay về nhà?” – mẹ hỏi trong lúc mặt cô vẫn còn đang mê mẩn nhìn cái gọi là “kí túc xá”

“Ở đây, ngàn vạn lần ở đây” – Lam Anh ngửng mặt lên nhìn, đôi mắt đờ đẫn mà trả lời vô định

Mẹ cười tươi roi rói tỏ vẻ hài lòng lắm, vì bà biết chắc đứa con gái hám của lạ


Polaroid