nay cô sẽ biết được một bí mật động trời nào đó. Ví như cái chết đáng thương của người phụ nữ bất hạnh năm đó, cô muốn tìm hiểu mọi chuyện. Cô muốn chứng minh thứ mà cô nhìn thấy vào 13 năm trước không phải là ác mộng mà là sự thật.
-Tôi muốn điều tra rõ ràng. Tôi không muốn giúp ông thỏa mãn tham vọng biến thái của ông.
Đặng Vũ Khánh lạnh lùng nói. Cô có thể đoán được hai mắt hắn bây giờ bắn ra ánh sáng lạnh nhìn chằm chằm Đặng Chi Dân. Lúc đầu cô cứ nghĩ kế hoạch này cùng hắn không tránh khỏi có liên quan nhưng có lẽ cô đã nghĩ sai.
-Bây giờ con muốn quay đầu sao? Con đã quên cha mẹ con là do ai hại chết sao? Con quên rằng những năm qua con đã sống như thế nào sao? Ta cho con đi huấn luyện không phải để trở thành người thừa kế gia tộc mà sứ mệnh của con là phải thay ta báo thù. Đặng Vũ Khánh con đừng quên dòng máu chảy trên người con là máu nhà họ Đặng, con vốn không có quyền quyết định.
Mỗi một câu ông ta nói đều khiến nội tâm Đặng Vũ Khánh giằng xé kịch liệt. Hắn không quên ba mẹ hắn đã chết, chỉ là hắn không muốn mơ hồ làm theo lời ông ta mà không biết gì cả.
Nhìn ra rằng Đặng Vũ Khánh đang phân vân, Đặng Chi Dân một bộ sói già chậm rãi dụ dỗ.
-Con không biết sao? Người thưa kế Dark lần này sẽ là vị hôn phu của con bé Hải Nghi luôn kiêu ngạo kia. Đây chính là thỏa thuận trước kia của ta và bọn người Nguyễn Hà Trung, mặc dù có chút sai sót nhưng bất quá lúc này vẫn không muộn. Con bé sẽ thuộc về con nếu con giúp ta hoàn thành kế hoạch cuối cùng này.
Đặng Vũ Khánh nghe ra hai chữ Hải Nghi trong lời ông ta, tâm không nhịn được run lên.
Có thể sao?
Nếu hắn thành công trở thành người thừa kế thì có thể sao?
Cô có thể ở bên cạnh hắn mãi sao?
Hải Nghi lúc này vẫn không tiếng động lắng nghe. Ông ta nói vậy có ý gì? Chẳng lẽ ông ta muốn dùng cô để uy hiếp Đặng Vũ Khánh mà không phải bọn người Hải Nam sao.
Ông ta thật ra có tính toàn gì? Ông ta dựa vào điều gì mà chắc chắn như thế? Chắc chắn Đặng Vũ Khánh vì cô mà có thể làm theo lời ông ta. Nội tâm nhất thời run lên. Chẳng lẽ là…
-Tôi yêu cô ấy nhưng không có nghĩa là tôi sẽ ép buộc cô ấy. Vậy nên tôi sẽ không làm theo ý ông.
Đặng Vũ Khánh xoay người đối mặt với ông ta, hai mắt lạnh lùng trong trẻo nhìn Đặng Chi Dân kiên quyết nói. Trước khi làm rõ mọi chuyện hắn không muốn làm tổn thương cô.
Tim Hải Nghi lúc này kịch liệt rung động, không phải vì tình cảm của hắn mà vì lời nói của hắn. Có phải cô đã làm tổn thương hắn hay không?
-Ha ha nhưng làm sao đây, tất cả đã muộn rồi, con không làm không được. Con muốn nhìn thấy con bé, ta sẽ cho con nhìn thấy.
“Rầm, rầm rầm”
Hải Nghi cảm thấy một trận mát mẻ ùa tới từ dưới chân, ngay sau đó cô nghe thấy tiếng va chạm cực lớn của kim loại. Đoán rằng cánh cửa bằng sắt dưới chân đã mở ra. Quả nhiên…
-Hải Nghi…
Đặng Vũ Khánh mừng rỡ khi nhìn thấy cô, nhưng ngay khi nhìn đến cổ tay ứa máu của cô, tâm không khỏi xiết chặt đau đớn, hướng Đặng Chi Dân quát.
-Ông làm gì vậy hả? Mau thả cô ấy ra?
-Không có khả năng, con không nhận ra trên người con bé được cài bom sao? Rất nhanh thôi mọi chuyện sẽ được giải quyết.
-Ông điên rồi. Nếu làm vậy tất cả đều phải chết.
Đặng Vũ Khánh lúc này đã không thể kiềm chế được xúc động muốn giết ông ta. Nhìn khắp người cô bị cài bom khiến nội tâm hắn treo ngược.
Hải Nghi, thật xin lỗi!
Thật xin lỗi! Nếu tôi không yêu em thì có lẽ sẽ không đẩy em vào chỗ chết.
Tổ điều tra số 1.
-Đội trưởng, đã có điều tra mới nhất. Mẫu báo cáo cho thấy người đàn ông trong tai nạn năm đó không phải là Đặng Chí Hào.
Trước bàn làm việc, chàng trai trẻ đặt lên bàn một sắp tài liệu màu vàng, hướng người phía trước cẩn thận bẩm báo.
Người phụ nữ mang vẻ đẹp mạnh mẽ, mái tóc màu nâu được cột đuôi ngựa thật cao, lộ ra vầng trán cơ trí. Trên người mặc đồng phục màu đen, bên hông có cài một khẩu súng màu bạc. Rất nhanh cầm lên tập tài liệu lên xem, vừa xem vừa nói với chàng trai.
-Thông tin bên Hồng Kông thế nào?
-Thưa đội trưởng, chúng ta đã có bằng chứng chứng minh bọn chúng buôn bán vũ khí trái phép. Hôm qua tôi nhận được tin báo, Phỉ Dạ đích thân đáp chuyến bay sang Việt Nam.
-Mọi thứ chuẩn bị thế nào?
-Rất tốt, chúng ta có thể ngay lập tức xuất phát.
Nghe được câu trả lời chắc chắn của cấp dưới, khóe miệng Tôn Thúy Nguyệt lúc này mới nhếch lên nụ cười tự tin.
Mười ba năm.
Chính xác đã mười ba năm, cô liều mạng điều tra vụ án mạng vào mười ba năm trước. Rốt cuộc cô cũng chờ được điều này. Bàn tay cầm phần tài liệu không khỏi nắm lại thật chặt. Đã đến lúc kết thúc mọi chuyện rồi, nên để kẻ phạm tội phải chịu sự trừng phạt của pháp luật.
…………….
-Lão gia, chúng ta đã xác định được vị trí của Hải Nghi.
Bên trong xe hơi màu đen sang trọ