Học Viện Thiên Tài

Học Viện Thiên Tài

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3210302

Bình chọn: 7.5.00/10/1030 lượt.

nh thậm chí còn chưa từng mắng mỏ tôi, cho dù tôi có làm sai điều gì. Thế
nhưng hiện tại….

Vẫn không nói không rằng, anh kéo tôi xuống, rồi lôi tuột ra
cạnh đống lửa. Từ ngạc nhiên, tôi bắt đầu chuyển sang sợ hãi. Đặc biệt là khi
thấy đống củi chất ở khắp nơi. Tôi cố ngển cổ nhìn ra bên ngoài, nhưng không thấy
gì vì bị cánh cửa che khuất. Tôi lại đưa mắt về phía anh. Trong khi đó, anh lúi
húi kéo hai can lớn từ trong góc ra. Nếu không nhầm, thì đó là dầu hỏa. Tôi lại
sợ sệt lên tiếng

- Anh làm gì vậy? Anh….

Tuấn ngồi xuống, dùng một tay xoa xoa lên tóc tôi. Đúng cái
kiểu hồi nhỏ anh vẫn hay làm, nhưng ánh mắt thì hoàn toàn trái ngược. Anh cười

- Biết cái gì đây không?

Tôi lắc đầu. Anh lại tiếp tục nhìn tôi, miệng nở nụ cười
không rõ nghĩa.

- Anh chuẩn bị trò chơi cho em và bạn em thôi! Muốn chơi
không? Rất vui!

Sau đó anh rút từ trong túi áo ra một chiếc bật lửa, vừa
xoay xoay, vừa cười ma mị. Tôi tái mặt

- Anh nói gì vậy? Mau thả em ra đi! Anh! Chúng ta về thôi!

- Chưa được đâu! – Anh lắc lắc ngón tay, đoạn ghé sát mặt
tôi – Nam chính còn chưa tới mà!

Một tay anh đưa lên, vuốt vuốt những sợi tóc tôi. Tôi thật sự
hoảng sợ. Tại sao anh tôi lại biến thành như vậy? Rốt cuộc thì anh định làm gì
chứ?

- Anh! Anh sao vậy? Em là Tuyết Mai! Em gái anh mà! – Tôi
hoang mang nhìn về phía anh, chỉ thấy anh bật cười, xoay vòng chiếc bật lửa

- Em gái? Em gái ta chết lâu rồi!

- Anh nói nhảm gì vậy? Em đang ở trước mặt anh đây? – Tôi vừa
sợ hãi vừa nghi hoặc nói. Anh lại nhìn tôi bình thản, còn có gì như thương hại.

- Được rồi! Dù sao cô cũng thật đáng thương. Phải làm vật thế
thân lâu như vậy mà không biết!

Tôi sững người

- Vật…thế thân?

- Đúng vậy! Cô chỉ là vật thế thân! Thế thân cho đứa em gái
đáng thương của ta – Anh cười gằn. Còn tôi gần như bất động.

- Anh nói gì vậy? Em không hiểu! – Tôi sợ hãi lắc đầu.

- Không hiểu sao – Anh ngồi xuống bên cạnh tôi, giải thích –
Cô vốn không phải là Phương Tuyết Mai! Càng không phải là em gái của ta. Hiểu
chưa?

- Anh nói gì vậy? Em là Tuyết Mai! Em không là Tuyết Mai thì
em là ai chứ?

Anh không trả lời tôi, chỉ lẳng lặng nhìn ra bên ngoài. Bất
chợt, anh rút điện thoại của tôi từ trong túi. Rất nhẹ nhàng bấm số. Tôi bỗng
có dự cảm không lành, vội vã hỏi

- Anh gọi cho ai vậy?

Đầu dây bên kia có tiếng bắt máy. Tôi sững người khi nhận ra
giọng Thiên Vũ

- Tuyết Mai! Cậu phải không? Tuyết Mai….

- Mày vẫn còn dám gọi tên em gái tao sao? – Anh gằn từng chữ
với Thiên Vũ. Đầu dây bên kia lập tức im lặng. Rất lâu mới phát ra tiếng

- Là anh!

- Vẫn nhớ à? Ha ha! Tưởng mày sẽ quên luôn tao và đứa em gái
đã bị mày hại chết rồi chứ?

- Anh….sao anh lại cầm điện thoại của Tuyết Mai! Cô ấy đâu?
Anh đã làm gì cô ấy? – Giọng nói của Vũ bắt đầu lo lắng

- Làm gì sao? Thử đoán xem!

- Tôi cấm anh đụng đến cô ấy. Mau thả Tuyết Mai ra, cô ấy
không liên quan gì đến chuyện này!

- Ngược lại đấy! Tao lại cảm thấy nó rất liên quan! Thế này
đi! Tao mới nghĩ ra được một trò rất thú vị. Muốn chơi thử không?

- Trò gì?

- Cũng đơn giản thôi, chỉ là con bé này đang ở trong một
phòng chứa củi. Không may lại có vài bình xăng ở đây. Mà tao thì lại đang rất
muốn đốt lửa. ha ha! Mày nói xem, tao có nên châm không?

- Anh dám đụng đến Tuyết Mai tôi sẽ không để yên! – Đầu dây
bên kia có vẻ hoang mang mặc dù Thiên Vũ vẫn cố giữ giọng bình tĩnh. Chỉ có anh
vẫn cười

- Điều đó còn tùy thuộc ở mày. Được rồi! Nói luật chơi luôn
nhé. Chỉ cần mày chạy đến đây trước khi chỗ này thành tro. Thì coi như thắng.
Nhưng nhớ là hãy chạy bộ, chỉ cần đứa đàn em nào của tao thấy mày không làm
theo thì….mày biết rồi đấy! Sao hả? Rất thú vị phải không? Tao rất muốn xem, rốt
cuộc là thần chết hay mày nhanh hơn!

Không để Vũ trả lời, anh cúp máy. Trên môi vẫn giữ nụ cười
không đổi.

- Chuyện này là sao? Anh đang đùa em phải không? – Tôi gần
như tê liệt nhìn về phía anh. Anh lắc đầu, xoa xoa tóc tôi

- Em gái ngoan của anh! Vì em có công lớn như vậy. Anh sẽ
không để em phải thắc mắc mà chết! – Anh bước đến, kéo ghế lại gần chỗ tôi. Sau
đó bắt đầu kể, ánh mắt trở nên xa xăm – Ta và em gái của ta, Tuyết Mai, đều là
trẻ ở cô nhi viện. Nó là đứa em gái mà ta thương yêu nhất. Thậm chí là hơn cả bản
thân mình. Năm Tuyết Mai 7 tuổi, nhà họ Hoàng đến nhận nó làm con nuôi, thay
cho cô con gái bị mất tích của bọn họ. Ta không nỡ xa con bé, nhưng nếu đi theo
ta, Tuyết Mai sẽ chỉ là trẻ mồ côi. Còn nếu nó trở thành tiểu thư nhà họ Hoàng.
Nó sẽ được sung sướng. Ta đã nghĩ vậy, để rồi bỏ mặc cho họ mang Tuyết Mai đi!

Tôi gần như cảm thấy sự đau khổ trong giọng nói của anh. Cổ
họng bất giác nghẹn lại. Anh tiếp

- Kể từ khi Tuyết Mai vào nhà họ Hoàng, lần nào ta lén tới
thăm, nó cũng đều khóc đòi về. Lúc đó ta mới nhận


Disneyland 1972 Love the old s