nh tóc đuôi gà thay vì thả dài như thường lệ làm cho cô nàng trở nên hơi phá cách. Nhưng chẳng phải vấn đề gì to tát, Ngữ Yên vẫn đủ cuốn hút cả đám con trai bàn trên tôi đó sao.
-A, Yên…!-Tôi cười rạng rỡ ra mặt.
-Ủa, Tín, sao lại ở đây.!
Tôi nhanh nhẹn đứng hẳn dậy và nhường Ngữ Yên vào trong góc. Một hành động để “dằn mặt” đám con trai đang lấm lét nhìn lén kia. Hiển nhiên tôi sẽ trở thành một cái gai nhức nhối trong mắt tụi nó. Ngữ Yên mỉm cười và bước vào bên trong.
-Sao giờ mới thấy Tín.-Ngữ Yên hỏi ngay khi tôi vừa ngồi xuống.
-Thì giờ Tín mới học đó chứ?
-Vậy chứ, học sao được nữa?-Ngữ Yên tin ngay lời ba xạo.
-Thì ráng theo thôi, được chút nào hay chút đấy.
-Nhưng mà học nhiều lắm rồi đó.
Ngữ Yên mở cuốn vở của Nàng, và chỉ cho tôi nửa cuốn đã gần kín để làm bằng chứng. Tôi lại tếu táo:
-Thì cái nào Tín không hiểu Ngữ Yên chỉ nha..!
-Ừ, nhưng……!-Ngữ Yên ngập ngừng trước gánh nặng.
-Không nhưng nhị gì hết á, cứ vậy đi.
Cuộc giằng co được kết thúc khi bóng cô giáo dạy thêm nhanh chóng lướt qua. May sao những gì tôi học cũng đã qua phần này ít nhiều nên tôi hoàn toàn thoải mái. Giờ thì vị trí được hoán đổi, tôi quay qua tra khảo ngược lại Ngữ Yên:
-Mà sao Ngữ Yên học lớp này?-Tôi thắc mắc.
Không thắc mắc làm sao được, khi mà những gì mà Cô đã nói với tôi hôm qua. Lớp này chỉ dành cho các học sinh có học lực trung bình, hoặc ôn để thi tốt nghiệp. Mà lực học của Ngữ Yên thì tất nhiên không thể nào thuộc vào nhóm trung bình được.
Ngữ Yên khẽ nhìn lên canh chừng Cô rồi quay lại:
-Thì do Yên bị trùng lich đó!
-Môn gì vậy?-Với ai chứ với Yên, tôi lại nổi tính tò mò.
-Lí, Yên yếu Lí sơ với Hoá nên ưu tiên hơn, hì hì.-Kết thúc là một nụ cười cực dễ thương.
Chưa muốn dừng lại, tôi lại tra khảo thêm:
-Thế môn Hoá….?
-Em Tín lên bảng-Cô dạy thêm bắt quả tang tôi phá rối sự tập trung của các bạn ngay tức khắc.
Tôi rụt rè đi lên bảng, trước sự xì xào của đám đông hiếu kì:
-Lạ hoắc vậy?
-Thằng này học bên A11 mà..
-Mới vô học đây mà…
Cuối cùng là mệnh lệnh không thể chối cãi:
-Giải cho cô bài này xem..!
Một bài tập về Glucozo…Cũng không khó khăn với tôi lắm, vì phần này tôi đã được học qua, và bài tập này cũng cao hơn sách giáo khoa một chút nên năm phút sau tôi đã trở về chỗ cũ cạnh Ngữ Yên, đạp tan dư luận chỉ trích.
-Nhanh quá vậy?-Ngữ Yên ngước sang nhìn tôi, có chút gì đó khâm phục..
-Thì bài tập dành cho lớp…-Tôi kịp dừng lại.
May cho tôi chưa thốt ra câu Lớp trung bình, không thì chắc hẳn mấy chục cặp mắt đang dõi theo kia sẽ ăn tươi nuốt sống tôi mất. Chỉ còn nước quay sang nhìn Ngữ Yên và nhún vai. Còn cô nàng thì lại cười và lắc đầu..
Buổi học đầu tiên của tôi đã được Ngữ Yên cứu vớt ra khỏi sự nhàm chán. Ít nhất mọi điều tôi làm cũng sẽ có người quan tâm và để ý tới. Mỗi lần tôi viết vội hay cẩu thả để chứng minh tốc độ giải bài của mình thì Ngữ Yên đều lắc đầu không vừa lòng. Cứ như thế, ít nhất tôi cũng đáp trả bằng nụ cười tươi roi rói, thay vì phải làm một bộ mặt lầm lì lạnh băng đáp trả lại cho mọi người..
-Yên có đi học gì nữa không?-Tôi chờ cô bạn ngay chỗ để xe..
-Không, sao vậy Tín?
-Đi chơi với Tín…
-Đi đâu…?
Tôi cười và chẳng đáp lại, khẽ giành quyền đạp xe với cô nàng, cười và dắt xe phăng phăng đi ra cổng. Ngữ Yên hối hả bước nhanh đuổi theo.
-Ngồi chắc nhé…!
-Đi đâu vậy…!
-Thì đi chơi chứ đi đâu…?
Cứ thế tôi nhấn mạnh Pê-đan và đạp tốc lực. Gió lùa vào mát rượi, còn Ngữ Yên ngồi đằng sau thì liên tục thắc mắc địa điểm đi chơi là ở đâu…Đi ngang qua quán chuối chiên, tôi giảm tốc, bóp thắng:
-Ăn không?
-Hở, ăn gì, gần trưa rồi đó, sắp tới giờ cơm nè!-Người ngôi sau cực lực phản đối.
-Hỏi là phanh có ăn không để đạp nhanh hơn nữa đó…!
Kết quả là tôi phải đạp thật nhanh hơn, để cho Ngữ Yên ngồi đằng sau đừng có nhéo hông tôi nữa.. Ngữ Yên khẽ nắm hay hai vạt áo của tôi, giữ chặt…Cô nàng chỉ thở phào ra khi cả hai dừng ở quán nước mía..
-Đến rồi, này là đi chơi nè..!
-Vậy mà, làm Yên tưởng….-Cô nàng ấp a ấp úng….
-Tưởng gì cơ ……..??
-Không, không có gì…..?
Lần này, lại là tôi lắc đầu cười trước vẻ khó hiểu của cô bạn, Ngữ Yên chợt bối rối một cách lạ lùng…..
Lần này Yên không cười nữa, nhưng dành cho tôi một cái nhìn quan tâm, xem thằng Tín đối diện đã hiểu và cảm thụ hết tinh hoa trong câu nói của mình chưa.
Đáp lại tôi chỉ lắc đầu:
-Hở?-Ngữ Yên cũng phải bật lên trước hành động của tôi.
-……!
-Thì như lúc nãy đó, nếu như Tín lúc trước thì thế nào cũng sẽ hỏi xem con trai nhắc tới con gái mình thương sẽ như thế nào, vậy mà Tín ngồi im re, lắng nghe ch
