thì dùng
sức, lúc thì nghỉ ngơi. Trong suốt quá trình, có mấy lần cô
đau tới mức muốn ngất đi, nhưng lại vượt qua như có phép màu.
- Anh đừng nắm tay cô ấy, cô ấy đau quá sẽ bóp tím tay anh mất. - Trưởng khoa nhìn Khang Kiếm mặt tái nhợt đang lau mồ hôi cho
Bạch Nhạn, tay xiết chặt tay Bạch Nhạn.
- Không sao, miễn là
cô ấy dễ chịu một chút. - Sếp Khang không nỡ để vợ bấu thành
giường lạnh lẽo nên đưa tay cho cô bám lấy.
Thời gian nhích
từng giây một, sếp Khang cảm thấy mỗi giây trôi qua đều dài
dằng dặc như cả năm. Cuối cùng, sau hai tiếng đồng hồ, công
chúa nhỏ cao quý nhà họ Khang đã dè dặt chui từ bụng Bạch
Nhạn ra đời.
- Oa, 3.9kg, đúng là một em bé bụ bẫm! - Bế em bé lên, trưởng khoa sửng sốt.
- Giống ai?- Người Bạch Nhạn đẫm mồ hôi, cô cố sức thở dốc, phần dưới bỗng nhẹ bẫng.
Sếp Khang hình như vẫn chưa định thần lại được, nhìn đứa bé được truyền từ tay trưởng khoa tới tay cô y tá.
Em bé khóc “oa oa” không ngừng.
Y tá tắm rửa sạch sẽ cho bé rồi ôm tới:
- Bé ngoan đừng khóc nhé, để bố mẹ ngắm nét đẹp của con nào.
Khang Kiếm đỡ Bạch Nhạn dậy.
- Khang Kiếm, anh bảo con giống ai?
- Không biết nữa, con đỏ au, trên mặt còn có mấy vết trăng trắng…
Khang Kiếm trả lời một cách vô thức. Khi Bạch Nhạn mới mang thai,
anh phấn khởi tới mức không còn là chính mình, suốt chín
tháng, ngày nào cũng mong đợi em bé chào đời. Nhưng khi em bé
ra đời rồi, anh lại chỉ muốn ôm chặt lấy bà xã, giống anh hay
giống cô không quan trọng, đó đều là kết tinh tình yêu của họ.
- Trẻ con mới đẻ đương nhiên là phải đỏ rồi, như thế tức là
mạnh khỏe, mấy vết trắng cũng sẽ mau chóng biến mất thôi.
Bạch Nhạn mất sức quá nhiều, mắt hơi hoa lên, không nhìn rõ, y tá
bèn bế em bé ra cho ông Khang Vân Lâm và bà Lý Tâm Hà đang đợi
bên ngoài xem.
- Trời ạ, giống Bạch Nhạn y như đúc vậy, Vân
Lâm, ông nhìn xem có lúm đồng tiền nữa này! - Bà Lý Tâm Hà
kích động kêu lên.
- Giống em à! - Bạch Nhạn nằm xuống, chẳng chút tự hào.
Sếp Khang đã định thần lại, nhớ lại khi bọn họ vừa kết hôn, hai
người còn chưa yêu nhau. Có lần, khi truyền dịch cho anh, cô gục
đầu trên sofa ngủ thiếp đi, anh ngoảnh đầu lại, nhìn dáng ngủ
xinh đẹp của cô, lòng khẽ rung động, bỗng nảy ra một suy nghĩ:
Nếu có thể sinh một đứa con gái giống cô ấy thì tốt biết
chừng nào!
Bây giờ, nguyện vọng của anh đã thành sự thật.
- Giống em tốt chứ, lanh lợi thông minh, trong nhà mới náo nhiệt. Sau này sinh thêm một đứa, con trai giống anh là được rồi. -
Sếp Khang cười đáp.
- Con trai? - Bạch Nhạn hít một luồng hơi lạnh, vừa rồi ở phía dưới khâu không biết bao nhiêu mũi, vẫn
còn đau nguyên, sinh nữa thì mạng của cô đâu?
- Sếp Khang, anh định đối đầu với chính sách kế hoạch hóa gia đình của Nhà nước hả?
Khóe miệng Khang Kiếm khẽ nhếch lên vui vẻ:
- Bà xã, đến giờ em vẫn chưa biết anh là người dân tộc thiểu số à?
- Hả?
- Mẹ anh là người Mãn, anh cũng thế. Mặc dù em là người Hán
nhưng hai chúng ta đều là con một, anh lại là người dân tộc
thiểu số, theo chính sách thì chúng ta có thể được sinh hai
đứa.
- Có khi em không phải là con một đâu! - Bạch Nhạn không
cười, không hiểu sao lại nhớ tới bà Bạch Mộ Mai. Năm đó, khi
sinh cô ra, có phải bà Bạch Mộ Mai cũng từng trải qua cơn đau
đớn như vậy không?
Nếu không yêu người đàn ông đó, sẽ không có người phụ nữ nào tình nguyện sinh con cho ông ta.
Người đàn ông khiến bà Bạch Mộ Mai yêu thương, trong nhà có lẽ cũng có con trai rồi!
Nhìn vẻ hoang mang hụt hẫng trên mặt cô, Khang Kiếm liền hiểu ngay cô đang nghĩ gì. Anh bèn dịu dàng cúi xuống hôn lên đôi môi khô nẻ của cô:
- Bà xã, chỉ cần có em ở bên anh, sinh một đứa hay
hai đứa đều được. Con lớn rồi sẽ như chim bay mất, còn chúng ta vẫn cứ nắm tay nhau đi suốt cuộc đời.
Mắt Bạch Nhạn ngấn lệ, nghẹn ngào nói:
- Nếu có thể sinh hai đứa, em sẽ sinh cho anh thêm một đứa.
Không nghĩ tới những chuyện trước đây, người đàn ông trước mắt mới là người mà cô cần trân trọng nhất.
- Không sợ đau sao? - Sếp Khang cười khổ sở.
Bạch Nhạn thành thật trả lời:
- Sợ, nhưng có thể cắn răng mà chịu.
- Bà xã, có cần anh nói cảm ơn không?
Đúng vậy, anh hy vọng nhà có thêm một đứa trẻ nữa. Anh và