tội nghiệp nhìn Thiên Phong.
– Chúng ta đổi bạn nhảy đi, nếu không lát nữa chân anh phải bó bột cả tháng mất – Viễn Hinh buông Diệp Hân ra rồi kéo tay Như Nguyệt về phía mình giễu cợt nói. Sau đó trừng mắt nhìn cô bảo – Thử giậm chân 1 cái xem.
Như Nguyệt đưa ánh mắt cầu cứu, nhưng Thiên phong và Diệp Hân đã nắm tay nhau khiêu vũ rồi. Viễn Hinh ôm chặt lấy eo không cho cô chạy thoát. Dưới sự dìu dắt của Viễn Hinh , Như Nguyệt ít dẫm lên chân cậu hơn, bởi vì cô phải nhón ngót mà nhảy, lưng cũng vì vậy mà thằng đờ, chân mỏi, lưng nhức đúng là một sự hành hạ chết người.
Trời ơi, giờ cô đã biết trong đời cô ghét nhất là tên Viễn Hinh – quần lót rùa, ghét thứ hai là khiêu vũ.
Sau khi được thả ra, Như Nguyệt boải hoải ngồi dựa vào ghế sofa, cô ước gì mọi người biến mất hết để cô có thể thoải mái nằm dài trên ghế. Nhớ lại cực hình nhiều năm trước của Viễn hinh với cô mà ghiến răng ghiến lợi, đúng là cô bị trả thù mà.
Giận nhất là Như Ngọc và Hoàng Tuấn dám bỏ mặc cô, kẻ mê trai, kẻ hám gái, về sẽ biết tay cô.
– Mệt lắm hả? – Diệp Hân đi vào, trên tay là một ly nước ép thơm ngon đưa cho cô.
Như Nguyệt cảm động muốn khóc, thế gian này chỉ có Diệp Hân là tốt với cô nhất.
Diệp Hân ngồi xuống bên cạnh Như Nguyệt , cô liếm môi cân nhắc xong rồi mới nói:
– Như Nguyệt nè, liệu mình có nên tỏ tình trong ngày sinh nhật hay không?
Như Nguyệt hai mắt sáng rực khi nghe Diệp Hân nói, cô nghĩ đến tên Viễn Hinh, xem như lần này có lợi cho hắn ta lắm rồi, nên cô lập tức gật đầu tán thành nói:
– Tỏ tình trong ngày sinh nhật rất có lợi. Nếu người kia chưa có bạn gái, nhất định sẽ suy nghĩ lời tỏ tỉnh này vì không muốn Hân buồn trong ngày sinh nhật.
Nói chung là cô vô cùng ủng hộ Diệp Hân với tên quần lót rùa Viễn Hinh kia. Thứ nhất, cô thấy tên này thích Diệp Hân từ lúc nhỏ, cho nên muốn tác thành cho hắn ta. Thứ hai, sau này hắn có thể biết ơn cô đã giúp hắn kết đôi với Diệp Hân sẽ không gây khó dễ cho cô nữa. Một tên trúng hai đích.
Ai ngờ, Diệp Hân gật gù đứng lên nói:
– Được rồi. Vậy hôm nay mình quyết định sẽ tỏ tình với anh Thiên Phong.
Ngày được nghỉ, ba Phong lái xe đến đón cô và Như Ngọc về quê, Hoàng Tuấn cũng xin về quê chơi. Như Nguyệt ngồi lên xe im lặng, ba Phong hỏi thì cô mới lên tiếng trả lời, vẻ mặt buồn hiu khiến Như Ngọc và Hoàng Tuấn chỉ biết đưa mắt nhìn nhau rồi thì thầm to nhỏ.
Kết quả tỏ tình của Diệp Hân với Thiên Phong thế nào, Như Nguyệt cũng không biết. Bởi vì cô giả bệnh đón xe taxi về sớm, bỏ Như Ngọc và Hoàng Tuấn ở lại buổi tiệc. Như Nguyệt về cuộn người thật chặt ở trong chăn mặc cho Như Ngọc và Hoàng Tuấn hỏi xảy ra chuyện gì, cô đều chọn im lặng.
– Hôm nay con sao vậy, chẳng thấy con vui vẻ gì khi được về nhà hết – Ba Phong thấy con gái ngồi im nên quay sang hỏi.
– Bả đến ngày rồi đó dượng – Như Nguyệt chưa kịp trả lời thì Hoàng Tuấn đã nhanh nhảu lên tiếng đáp thay cho Như Nguyệt.
Nếu như bình thường, Như Nguyệt nhất định nhào qua đánh cho Hoàng Tuấn một trận nên thân, nhưng nghĩ lại dù sao cái miệng lẻo mép của Hoàng Tuấn cũng giúp cô qua mắt ba Phong, nên Như Nguyệt tạm tha, nhưng cô cũng phải trừng trị cái miệng đó một chút bèn giở thói lưu manh nói:
– Có tin chị giùm băng vệ sinh trám miệng mày hay không?
Hoàng Tuấn muốn giúp người, không ngờ bị nói thế thì trợn mắt tức giận định lên tiếng mắng thì Như Ngọc vội vàng bịt miệng cậu lại, sau đó nói khẽ :
– Bình tĩnh, bình tĩnh. Thông cảm đi thông cảm đi…
Hoàng Tuấn nghe vậy thì đành im lặng, ba Phong nhìn bọn trẻ chỉ lắc đầu không hỏi gì thêm. Như Nguyệt nhìn ra bên ngoài, đã về gần tới nhà rồi, tâm trạng cũng tốt lên. Cô ngồi thẳng ngồi thở hắt ra một hơi xua đi hết cái buồn, dù sao đó chỉ là một chút vu vơ mà thôi, không đáng để nghĩ tới mãi.
Về đến nhà đúng là không còn gì bằng, chăn đêm quen thuộc, được mẹ nấu ch toàn móng yêu thích, hơn nữa dưới quê yên tĩnh hơn so với thành phố ầm ĩ, khí hậu trong lành khiến tinh thần sảng khoái. Cô không cần ngày ngày uể oải thức dậy đi học, điều đặc biệt hơn nữa là không cần nhìn thấy cái bản mặt đáng ghét của tên Quần lót rùa nữa.
Mấy đứa bạn cũng hẹn trước nên đồng lọat về nhà, cả nhóm tụ tập lại nói chuyện rất vui vẻ, kể lại chuyện học ở trường mới của nhau nghe, từ chuyện vui đến chuyện buồn, rồi cùng nhau mắng mấy kẻ khốn khiếp khiến bạn bè buồn….làm nỗi buồn của Như Nguyệt thoáng chốc bay biến. Cô nhanh chóng đá quăng Thiên Phong và Viễn Hinh ra khỏi đầu, tận hưởng mấy ngày nghỉ vui vẻ.
Đáng tiếc, quen thức dậy sớm, nên dù mẹ cho phép cô ngủ thêm thì Như Nguyệt cũng không ngủ được nữa. Cô quyết định thức dậy sớm đi đón ánh bình minh lâu rồi không được ngắm.
Sáng sớm ở dưới nông thôn quả là khác xa một trời một vực với thành phố, yên tĩnh và mát mẻ, đời sống chậm chạp chứ không ồn ào hối hả như trên thành phố.
Nhìn mấy con vịt sáng sớm đã tung tă