a tay đi nữa thì nó vẫn tin rằng tình cảm cậu dành cho nó vẫn không thay đổi. Nhưng níu kéo giờ đây có còn ích gì khi mà người đó đã lựa chọn buông tay nó, trái tim nó có đau đớn thế nào thì đôi mắt nó cũng không còn đủ sức rơi lệ nữa rồi. Bàn tay nó trong phút chốc trượt khỏi cánh tay Huyên, nó vội quay đi, đi thật nhanh để cậu không phát hiện ra sự yếu đuối được che đậy bởi vẻ ngoài mạnh mẽ của nó. Zen quay đi không ngước nhìn lên lần cuối, vì thế nó đã không hề nhìn thấy những giọt nước mắt đớn đau ướt đẫm khuôn mặt của người ở lại. Bàn tay Huyên nắm vào thật chặt khiến cho những móng tay đâm sâu vào da thịt đến bật máu, nhưng nỗi đau thể xác chẳng thấm vào đâu so với nỗi đau trong tim mà cậu phải chịu đựng, cái hạnh phúc mà cậu tự xây nên rồi lại tự mình đạp đổ. Quyết định này đã làm tổn thương Zen và chính bản thân cậu sâu sắc, nhưng cậu biết đó là điều tốt nhất cho cô ấy, cậu sẽ không hối hận, mãi mãi không bao giờ hối hận.
“Zen, tớ xin lỗi! Thật sự xin lỗi!”
Một thứ chất lỏng trong suốt trượt xuống thinh không, phát ra thứ ánh sáng lấp lánh chói lóa như pha lê, chạm xuống nền đất lạnh lẽo, vụn vỡ.
***
Zen thất thần khập khiễng trở về phòng bệnh, nó muốn ngủ một giấc để khi tỉnh dậy, tất cả mọi chuyện sẽ chỉ như một giấc mơ, nó sẽ không phải chịu đựng cảm giác đau đớn đang đè nặng trong lồng ngực nữa. Định đưa tay đẩy cửa vào thì nó nhận thấy cửa phòng không đóng, chỉ được khép hờ. Qua khe cửa, nó nhìn thấy anh và mẹ đang bàn bạc một việc gì đấy rất hệ trọng, nét mặt vô cùng căng thẳng, tiếng nói của hai người vọng ra, thôi thúc sự tò mò, nó yên lặng lắng nghe.
- Sự việc đã đến nước này rồi không thể giấu con bé được nữa, người nhà của nó cũng đã tìm đến đây rồi, sớm muộn gì con bé cũng biết.
- Không được! Mẹ cũng biết là Zen đã phải gánh chịu quá nhiều đau khổ rồi, việc nó mất trí nhớ là dịp tốt để nó quên đi tất cả và làm lại từ đầu, nếu nó biết tai nạn của bố có liên quan đến nó thì suốt quãng đời còn lại nó sẽ mãi sống trong day dứt và ân hận. Nếu họ đã nhẫn tâm bỏ rơi nó thì giờ đây còn tìm kiếm làm gì? Con sẽ không để cho họ phá hỏng cuộc sống yên bình hiện tại của nó đâu!
- Nhưng đó mới là gia đình đích thực của nó…
Cuộc đối thoại giữa hai người bị cắt ngang khi Zen đẩy cửa bước vào. Những ánh mắt chạm nhau trong sự ngỡ ngàng.
- Những gì mẹ và anh vừa nói là thật ư? Có phải chính con đã hại chết bố không?
- Con gái, đó chỉ là tai nạn, không phải lỗi của con,...
Đôi chân nó run run không đứng vững phải tìm một điểm tựa, nước mắt chảy dài trên hai gò má, trượt xuống cổ và len lỏi vào trong miệng nó, mặn đắng. Giọng nó thì thào đứt quãng trong tiếng nấc:
- Tại sao? Tại sao tất cả mọi người đều lừa dối con? Cả Huyên, rồi mẹ và anh nữa… những người thân yêu của con…
Sắc mặt hai người trở nên tái nhợt, mẹ hoảng hốt định đưa tay chạm vào nó. Nó bước lùi tránh khỏi bàn tay đang giơ ra của mẹ và nhanh chóng biến mất sau cánh cửa. Nó bước đi thật nhanh trên hành lang bệnh viện, não bộ ra lệnh cho đôi chân của nó phải ra khỏi nơi này, nó muốn trốn chạy, đi đến một nơi thật xa để không phải đối mặt với những gì đang diễn ra nữa. Đột nhiên một bàn tay nắm lấy cánh tay nó, qua làn nước mờ đục nó nhìn thấy người đó đang nhìn nó đầy lo lắng, cái người mà chỉ ít phút trước thôi còn nhẫn tâm đá nó ra khỏi cuộc đời cậu ta giờ đây lại đang ra vẻ quan tâm nó đấy ư? Nó giận Huyên, rất giận nhưng sâu thẳm trong trái tim nó lúc này lại muốn ôm chầm lấy cậu để khóc lóc, kể lể cho vơi bớt nỗi buồn. Nhưng rồi nó chợt khựng lại, lí trí bắt nó phải chấp nhận sự thật rằng nó và cậu đã kết thúc rồi, kết thúc thật rồi. Nó nhìn Huyên bằng ánh mắt lạnh lùng:
- Buông tay tớ ra nếu cậu còn muốn chúng ta là bạn!
Bàn tay Huyên từ từ nới lỏng khỏi cánh tay nó, nó vùng ra và chạy nhanh ra ngoài. Một chiếc taxi tiến tới, nó leo lên xe và đi mất.
Dưới gốc sồi già giữa cánh đồng bồ công anh, một dáng hình bé nhỏ đang run lên theo từng đợt thổn thức của con tim. Trong lùm cây bụi cỏ, đám côn trùng phải ngừng mọi hoạt động và ló mặt ra khỏi nơi ẩn nấp để hướng sự chú ý đến một âm thanh lạ lùng, âm thanh chất chứa nỗi đớn đau, dồn nén, bi ai đến não lòng. Đột nhiên, một giọng nói với âm vực trầm vang lên khiến cho âm thanh đó bị cắt ngang:
- Cuối cùng cũng tìm thấy cậu rồi!
Nó lấy tay lau đi những giọt nước mắt và ngước nhìn lên. Trong ánh tà dương, người con trai đứng đó mặc nhiên cho những tia sáng bàng bạc chiếu rọi lên toàn bộ cơ thể tỏa ra một thứ hào quang lấp lánh, kì ảo, những cánh hoa bồ công anh lơ lửng trong gió vương trên tóc cậu như quyến luyến không rời.
- Cậu còn chưa bình phục hẳn, đến đây làm gì?
- Tất nhiên là để tìm cậu.
Duy Phong ngồi xuống bên cạnh nó, cậu đưa tay đón lấy những cánh hoa trắng muốt bay qua trước mặt và nói:
- Cậu có tin gió có trái tim không?
- Gió thì làm sao mà có