”
“Có chứ. Nhưng anh ấy vẫn chưa xuất hiện.”
Linh thu ánh mắt lại, cả hai cùng chìm vào yên lặng. Trong quán cà phê này bật một bài hát của Tokyo Square – Can’t let go. Đây là một bài hát có tiết tấu vừa, nhưng giọng hát nam lại gây cho cô một cảm giác vội vàng. Như muốn níu giữ lại người nào đó. Nói với họ rằng không thể ra đi, không thể từ bỏ được.
Chúng ta vẫn cứ mãi đợi chờ một người, một người trong lòng. Phải nắm chặt tay họ, phải giữ lại họ trong trái tim, nhưng đến cuối cùng vẫn phải giã biệt. Thời gian không chờ đợi ai, người ta yêu cũng không thể chờ ta đời đời kiếp kiếp. Một ngày nào đó chúng ta sẽ khóc, sẽ cô độc. Nhưng trong một khoảnh khắc nào đó, nhất định bạn sẽ phải rơi nước mắt vì hạnh phúc. Thứ hạnh phúc ngắn ngủi đó được con người nguyện chờ đợi suốt cả cuộc đời. Đó cũng có thể coi là tình yêu.
Linh nói: “Vũ này, cậu có biết tại sao tớ lại muốn làm một bộ phim ngắn với đề tài tình yêu muôn thuở này không?”
Vũ im lặng, cô nhấp môi vào tách cà phê sữa. Vũ không tô son, cho nên cà phê bám vào vành môi rất dễ dàng và nhanh chóng. Đưa ngón trỏ lên lau chúng đi, Vũ không hề đáp lại câu hỏi của Linh. Cô chỉ nhìn người bạn của mình, như để chờ đợi Linh sẽ nói tiếp.
“Tớ cũng không biết nữa.” Linh khuấy nhẹ nước cam, nói: “Có lẽ tớ quá nhàm chán. Chúng ta đều muốn quay về thời kỳ tươi đẹp nhất. Đều muốn nắm giữ một khoảnh khắc. Không phải là kỷ niệm, mà là một giấc mơ.”
Vũ nhếch môi cười, cái cười rất nhạt. Cô cúi đầu, lấy trong túi ra một bức ảnh. Đã úa màu, nhưng vẫn có thể nhìn rõ người trong hình là ai. Ba luôn luôn cười như vậy, không bao giờ để lộ răng. Mặt của ba tròn, khi cười trông giống như vầng trăng tháng tám. Đôi mắt luôn nheo lại, vết chân chim chạy thẳng ra thái dương. Đó là dấu hiệu của tuổi già, là vết tích của thời gian để lại. Tấm hình này cô vô tình tìm thấy dưới gầm giường, cạnh khung ảnh mà mẹ đã giấu đi. Cô không hiểu tại sao nó lại nằm dưới đó, và cũng không hiểu tại sao bản thân lại đem theo.
Linh nhìn tấm hình của Vũ, không nói một lời nào. Trong lòng cô hiểu rõ Vũ đang muốn nói điều gì. Đây chính là kỷ niệm, là hồi ức của cô ấy. Người mà cô ấy từng yêu thương nhất.
Vũ nói: “Tớ đã vô tình tìm thấy nó, đã quá cũ rồi. Cậu biết đấy, chúng ta không thể chống lại được thời gian. Tới một lúc nào đó, tất cả chúng ta đều sẽ bị chôn vùi dưới tầng đất lạnh. Chúng ta đều sẽ phải quên nhau đi. Vậy nên Linh ạ, đừng cố theo đuổi quá khứ, hãy hướng về tương lai.”
“Vậy tại sao cậu lại giữ nó? Tấm ảnh này ấy?” Linh nhướn mày hỏi.
Vũ cười: “Chỉ là đôi lúc nhớ ông, rất muốn nói cho ông biết tớ cần phải khóc. Tớ giữ nó như giữ lại ba phần tình yêu cuối cùng mà tớ dành cho ông. Như một sự hoài niệm khôn nguôi. Còn tương lai, thì tớ bắt buộc phải theo đuổi.”
“Nơi ấy có người đợi cậu chứ Vũ?”
Vũ uống hết tách cà phê của mình, chần chừ một lúc lâu rồi cô ngẩng đầu đáp: “Phải, nhất định sẽ có. Hãy cứ tin là như vậy.”
Vừa bước ra khỏi quán cà phê, Vũ ngẩng đầu nhìn bầu trời rực rỡ ánh nắng. Đây là tháng tám, tháng tám cao xanh. Trên trời không một gợn mây, mặt trời như một khối cầu lửa. Mãnh liệt và cháy bỏng. Sức nóng của nó không ai có thể đánh đổi được. Dù có trả bất kỳ giá nào, chúng ta cũng không thể làm dịu được nó.
Vũ mỉm cười, đưa tay lên trước trán che đi ánh nắng. Sau đó cô khoác lại túi và bước đến trạm xe bus đằng trước.
Xe bus số 32 lúc nào cũng đông. Ở trạm xe bus, đám sinh viên không ngừng chen lấn. Khuôn mặt vui tươi, tràn đầy nhiệt huyết. Cô nhớ bản thân chưa bao giờ có vẻ mặt đó, thời còn là sinh viên cũng vậy. Những người này có lẽ chạc tuổi cô, nhưng trông trẻ hơn cô. Trong con người họ tràn ngập màu sắc, đến thời gian cũng phải dè chừng. Có lẽ họ không cô đơn, họ tin tưởng vào bản thân và cuộc sống. Chắc chắn là như vậy.
Cách đám sinh viên tầm ba bước chân, là một người đàn ông cao ráo. Trông anh ta khá đạo mạo, mặc một chiếc áo sơ mi màu trắng tinh khiết, cúc đóng cao, sơ vin với một chiếc quần âu. Tóc anh ta cắt gọn gàng, luôn luôn cúi xuống nhìn mũi giày của mình. Hai tay để trong túi quần, dáng vẻ rất ung dung. Vũ nghiêng đầu, trong lòng có một con sóng đang cuộn trào. Cô mỉm cười, hai bàn tay khẽ chạm vào nhau. Cô vẫn nhớ anh, vẫn nhớ hương vị của anh, nhưng không thể gạt được sự xa lạ đang ngăn cách ở giữa.
Cuối cùng thì chuyến xe bus của cô đã tới, Vũ bước lên, còn anh thì không. Cô từng nghĩ, nhất định phải đi chuyến xe bus của anh, nhưng rồi lại không thể. Chúng ta không bao giờ được bỏ quên hiện thực. Có những chuyện không nằm trong cổ tích, cũng không bao giờ giống như một giấc mơ.
Nhớ lại cuộc nói chuyện vừa rồi, trong lòng Vũ vẫn còn đọng lại lời của Linh. “Cậu giống như một căn phòng hoa lệ, nhưng rất cô đơn.” Phải, con người cô giống một căn phòng hoa lệ. Cô cất giấu tất cả những bí mật của bản thân vào đáy lòng, không cho ai biết. Những khát kha