XtGem Forum catalog
Hận Thù

Hận Thù

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322741

Bình chọn: 8.00/10/274 lượt.

g nhìn thấy cảnh đó mà không khỏi thương xót. Khuôn miẹng đỏ hồng khẽ run rẩy:

- Mình ... à

Ngồi bên canhj bà là một người con gái với mái tóc màu hồng sen hơi rối, đôi mắt màu hồng phấn vô hồn, khuôn mặt hốc hác. Nhìn vào, khó ai nhận ra đó chính là cô công chúa hotgirl Nana đáng yêu thường ngày. Nhỏ cứ ngồi đó, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má, bàn tay run run, duy chỉ có ánh mắt vẫn vô hồn tĩnh lặng đến lạ thường.

Bỗng, một hình dáng xinh đẹp bước vào trong bộ đồ bệnh nhân. Đôi mắt màu tím nhìn trân trân vào di ảnh ông Tuấn. Nó bàng hoàng, đôi chân vô lực khuỵu xuống sàn nhà, đôi vai bé nhỏ khẽ run lên. Ánh maqns vẫn huớng về phía di ảnh. Nó hét lên trong đau khổ:

- KHÔNG !!!!!!!

Bà Tú chạy đến ôm chầm lấy nó, bà khóc mỗi lúc một nhiều hơn. Ba ôm chặt lấy nó, nói trong nước mắt:

- Yumi..... đừng buồn ... đừng ... buồn

Nó cảm nhận được sự ấm áp từ bà - một hơi ấm không hề giả tạo. Đôi tay nó vô thức ôm lấy bà. Nó không thể tin được có ngày nó lại ôm bà ấy - người đàn bà hại chết mẹ nó.



Nó nhìn di ảnh của ba nó. Người đàn ông đó, người nó hận vô cùng. Nhưng càng hận lại càng thương. Tận sâu trong trái tim nó vẫn còn len lỏi một cảm giác thiêng liêng ... tình phụ tử. Nó bước chậm, từng bước chân run rẩy. Nó đưa đôi bàn tay yếu ớt chạm vào di ảnh của ba nó. Khuôn miệng phát ra giọng nói .. thật khẽ ... thật nhẹ như chẳng còn sức sống :- Cả ba .. cả mẹ đều bỏ con lại một mình sao ... Tại sao ???... ba mẹ không cần con nữa sao ????

Những người đến viếng đều bắt đầu rơi lệ. Hắn đến bên khẽ chạm nhẹ vào lưng nó. Hắn muốn ôm nó vào lòng, muốn an ủi vỗ về nó, muốn che chở cho nó. Nhưng .. điều hắn làm được chỉ là .. đứng bên cạnh... nhìn nó khóc mà chẳng thể làm gì . Bởi, hắn và nó ... đâu là gì của nhau .....

Dường như sức chịu đựng đã hết, nó ngất đi trong sự lo lắng của mọi người.

Ở một góc khuất của căn phòng, người con gái với đôi mắt màu hồng phấn đượm buồn, ánh mắt đó huớng về phía hắn và nó. Nhỏ siết chặt tay, đôi mắt buồn bã xen chút tức giận. Nhỏ hận con người nhỏ gọi bằng chị, nhỏ hận nó. Ánh mắt nhỏ tối sầm lại. Nhưng, rất nhanh, nhỏ thu hồi lại vẻ mặt đó và chạy đến phía nó. Giọng nói lo lắng:

- Chị ... chị ....

Mọi người đưa nó trong lại bệnh viện.

Bác sĩ bảo nó chỉ bị sốc nhẹ, một lát nữa sẽ tỉnh. Hắn ngồi bên nó, khuôn mặt lo lắng. Nhỏ chỉ đứng một bên và nhìn, khuôn mặt nhỏ vẫn không có một tia cảm giácn khó ai biết rằng trong tim nhỏ đang vỡ ra từng mảnh. Nhỏ đau lắm khi thấy hắn lo lắng cho nhỏ. Lời nói vô thức tuôn ra:

- Anh .. thân mật với người con gái khác trước mặt bạn gái của mình sao ......

Hắn ngước lên nhìn nhỏ. Hắn cũng tự cười chính mình, đã có lúc .. hắn quên mất nhỏ là bạn gái của hắn. Nhưng ... nhìn thấy gương mặt buồn bã của nhỏ, hắn ngập ngừng nói:

- Đó là chị gái vủa em đấy

Một giọt nước chảy dài trên mặt nhỏ, giọng nhỏ trong trẻo nhưng mang đầy nỗi bi thương:

- Anh ... thích chị ấy đúng không ?

Hắn bối rối. Ừ .. hắn thích nó đấy. Hắn muốn dõng dạc nói rằng: " Anh yêu Yumi mất rồi " Lời nói định phát ra bỗng dưng nghẹn lại. Hắn nhìn gương mặt đó của nhỏ, hắn không muốn thấy nhỏ khóc. Là hắn tham lam .. hay .. hắn thuơng hại nhỏ. Giọng nói trong trẻo của nhỏ lại vang lên:

- Anh .. là đang thuơng hại em sao ...

Nhỏ vừa dứt lời thì chạy vụt ra khỏi phòng bệnh. Hắn ngồi nhìn theo bóng nhỏ và tự cười chính bản thân. Người con gái đó, cách đây không lâu chính là người quan trọng nhất đối với hắn. Người ta nói không sai chút nào phải không : Bản tính con người vốn rất dễ thay đổi.



Ánh nắng xuyên qua ô cửa sổ chiếu vào khuôn mặt nhợt nhạt của nó. Hàng mi rung nhẹ rồi từ từ mở ra. Đôi mắt màu tím nhìn vào khoảng không vô định, bờ môi yếu ớt lên tiếng:- Ba

Ở phía cửa ra vào, một cô gái với mái tóc màu xanh ngọc cắt ngắn, đôi mắt màu hồng phấn nhìn trân vào nó. Nó đưa ánh mắt ngạc nhiên nhìn người con gái đó:

- Nana .. tóc cô ....

Nhỏ đứng khoanh tay, đưa đôi mắt đượm buồn nhìn sang chỗ khác:

- Cắt ngắn và nhuộm màu lại thôi

Hai người im lặng hồi lâu, nó là người lên tiếng trước:

- Tại sao ?

Nhỏ nhìn nó rồi nhếch môi:

- Anh Rio từng bảo .. anh ấy thích những người con gái tóc dài, anh ấy cũng thích những người con gái nữ tính, đáng yêu nữa. Tôi đã cố, trở nên nữ tính, dễ thuơng, tôi để cả mái tóc dài nữa. Nhưng ... giờ thì còn ích gì nữa đâu .....

Nó có hơi thắc mắc:

- Tại sao ?

Nhỏ cười nhẹ nhưng không ngăn được dòng nước mắt trào ra:

- Chia tay rồi

Nhỏ nói mà như hét:

- Là tại cô ... tại cô .... tôi hận cô

Nó nhìn nhỏ thật lâu, nhìn gương mặt xinh đẹp ấy đang đầm đìa nước mắt.... nhưng ... nó thấy vui. Có lẽ nó thật độc ác .. nó cũng đâu khác gì bà ta .. cũng đang phá hoại hạnh phúc của người khác mà thôi. Nó có tư cách gì để hận bà ta nữa chứ ????

Nhỏ bước từng bước thật chậm đến nó, trên tay là chiếc dao gọt trái cây nhỏ. Giọng nhỏ không nhanh không chậm vang lên:

- Cô .. vui rồi chứ ? Cô trở về phá hoại hạnh phúc gia đình của tôi, hại chết ba ... và còn ... cướp mất anh Rio của tôi nữa .... Cô thật độc ác ... nhẫn tâm ... g