về để ăn cơm…Nào đi ăn thôi – Tôi cắt ngang lời em trai, lôi nó vào phòng ăn
——————
Khi tôi vừa về tới nhà thì đã thấy chị Hoa đứng đợi tôi. Tôi ngạc nhiên hỏi chị:
- Có chuyện gì vậy?
- Cô…à ừm…
- Có chuyện gì chị cứ nói đi, đừng ngại!
- Cậu chủ…cậy ấy….
- Anh ấy bị làm sao?
- Không phải bị gì, mà là cậu ấy hôm nay dẫn theo một cô gái…về nhà….Hai người họ…đang ở trên phòng
Lời nói của chị như tiếng nổ chát chúa bên tai tôi. Rốt cuộc anh ta xem tôi là gì. Anh ta đi ngoại tình, tôi không cản, nhưng tại sao dám đem
người phụ nữa đó về nhà, còn làm cái chuyện đó trong phòng của tôi. Tôi nắm chặt tay lại, móng tay đâm vào lòng bàn tay đau nhói.
- Cô…
- Khi nào anh ta vui vẻ xong thì nhờ chị nói với anh ta, tôi sẽ không
bao giờ đặt chân vô ngôi nhà này nữa. Anh ta với cô tình nhân bé nhỏ đó hãy hưởng thụ đi…
- Cô đi đâu? – Chị Hoa lo lắng nhìn tôi – Cô như vậy thì chẳng khác nào để ả ta đắc thắng
- Không sao đâu, ai thắng ai thua bây giờ chưa nói trước được. Ngày mai tôi sẽ quay về lấy đồ đạc của mình. Chị chuẩn bị giúp tôi.
Tôi phóng xe đi, từng cơn gió táp vào mặt nhanh chóng làm khô đi những
giọt nước mắt của tôi. Tôi không hiểu tại sao mình lại khóc, rõ ràng
không yêu thì không đau nhưng tôi lại nghe rõ từng tiếng vỡ nát của
trái tim mình. Phải chăng đó là tâm trạng nên có của một người vợ bị
phản bội. Tôi tấp xe vào lề, bụng cuộn lên từng đợt. Tôi dựa vào gốc
cây nôn thốc. Sau cơn nôn, tôi không còn một chút sức lực nào. Tay
chân mềm nhũn, tưởng như tứ chi không còn thuộc về mình nữa. Tôi chỉ có thể gọi điện thoại cho em trai, người duy nhất có thể tin tưởng được
- Alô! Khải, em đến đón chị, chị…thật sự rất mệt!
Khi Khải chạy tới thì tôi đang ngồi bên vệ đường, tóc tai rũ rượi, thảm hại vô cùng. Đến lúc nhìn thấy em trai mình, tôi mới yên tâm mà ngất
đi
———————–
Tôi từ từ mở mắt, đầu óc vẫn còn mơ màng nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được mùi sát trùng ở bệnh viện.
- Chị hai, chị hai….Bác sĩ, chị ấy tỉnh rồi!
- Cô cảm thấy thế nào? – Một vị bác sĩ bước tới kiểm tra tình hình của tôi
- Tôi hơi nhức đầu… – Tôi khó nhọc trả lời
- Sức khỏe của cô rất yếu, nếu còn ngất xỉu như vậy sẽ không tốt cho đứa bé
- Đứa bé? – Tôi và em trai đồng loạt lên tiếng
- Cô có thai được khoảng ba tuần rồi. Cô nên giữ gìn sức khỏe của mình…
Tôi nhắm mắt, gật gật đầu. Trong lòng là một mớ hỗn loạn. Tôi có thai, nhưng lúc này đây tôi không biết mình có thật sự muốn đứa trẻ này hay
không.
- Chị hai, chị đã ngất hơn một ngày rồi. Em thật sự rất lo… – Em trai nắm lấy tay tôi
- Có ai biết chị như vậy không?
- Em chưa báo ai hết. Đứa bé…Chúng ta có nên báo cho anh Phong không?
- Đừng! Em hãy kiếm cho chị một căn nhà, chị muốn ra ở riêng. Còn nữa,
em hãy qua nhà chị lấy đồ giùm, chị đã nhờ chị Hoa thu dọn.
- Chị và anh Phong xảy ra chuyện gì? Vì anh ta có người khác ở ngoài? Không phải chị bảo không cần để ý chuyện đó sao?
- Khải, chị hiện tại rất mệt. Có chuyện gì nói sau đi!
Người phụ nữ bình thường khi biết mình mang thai sẽ cảm thấy hạnh phúc, nhưng trong tôi chính là chua xót, là nặng nề, còn có cả sợ hãi. Tôi
quay mặt vào tường, cắn chặt môi cố gắng không để tiếng nấc bật ra. Nếu anh ta biết tôi mang thai đứa con của mình thì sẽ phản ứng như thế nào ? Bỗng dưng tôi rất muốn biết điều đó…
Tôi bước vào ngôi nhà mà em trai chuẩn bị cho mình. Nó nằm trong một khu
phố yên tĩnh, rất thích hợp với tôi. Tôi nhìn sơ qua một lần, cảm thấy
khá hài lòng
- Chị hai, nhà không có lầu, chị không cần leo lên leo xuống cầu thang.
Sau này bụng chị to cũng không sợ. Còn nữa, em đã trả tiền nhà trước
một năm, chị cứ yên tâm sinh một đứa cháu bụ bẫm cho em.
- Thằng nhóc này… – Tôi với tay kí đầu Hoàng Khải
- Quần áo, đồ đạc của chị em đã lấy cho chị rồi. Chị Hoa cứ nằng nặc đòi em dẫn đi gặp chị. Chị ấy đúng là người tốt
- Ừ, em có rãnh thì nhắn với chị ấy là chị sống rất tốt, bảo chị ấy
đừng lo. Hôm qua, ngoài chị Hoa, em có… – Tôi bỏ dở câu nói của mình,
vì cảm thấy thật sự không cần thiết để hỏi
- Em không thấy anh ta.
Tôi im lặng, làm như không nghe thấy câu nói của em trai. Anh quả thật rất bạc tình. Lúc này đây, chắc anh đang ăn mừng với tình nhân, sao tôi có thể nghĩ anh trong phút chốc sẽ nhớ đến mình chứ. Tôi nhếch mép cười
nhạo bản thân.
- Chị nhờ em một việc. Em lấy mấy bức tranh của chị, tìm xem chỗ nào có thể kí gửi nhờ người ta bán giùm không.
- Không phải là chị không bao giờ bán tranh của mình sao? – Em tôi tỏ vẻ ngạc nhiên
- Ờ, nhưng bây giờ chị không phải là chỉ lo cho mình, chị còn phải lo cho em bé nữa – Tôi xoa xoa cái bụng bằng phẳng của mình
- Không cần đâu chị hai. Em sẽ lo cho chị! Với lại còn lợi nhuận từ 6% cổ phần….
- Chị nói thì em cứ làm