XtGem Forum catalog
Đơn Giản Là Yêu

Đơn Giản Là Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324672

Bình chọn: 8.5.00/10/467 lượt.

Kim Thư lại lên tiếng .

- Bạn là Ái My ?

- Ừm

- Mình là Kim Thư từng quen biết với anh em Lâm .

- Ồ vậy sao ?

- Bạn là gì của họ vậy ?

- Mình chỉ là bạn thôi .

Bạn sao ? Có chắc là như thế . Hay đang trong mối quan hệ phức tạp ? Ái My biết tình cảm Minh Phong giành cho cô nhưng cô lại không tìm được cảm giác yêu thương với Minh Phong , ngược lại cô khẳng định mình thích Minh Lâm nhưng cô lại không thể yêu anh ấy vì anh ấy là của Trúc Anh , cô không muốn làm người thứ ba. Ánh mắt long lanh của cô chất chứa đầy sự buồn bã , cô nhìn những đám mây trắng trôi bồng bềnh phía bên ngoài . Ước gì cô cũng như thế , cũng được bay khắp mọi nơi , yêu ai thương ai cũng được không cần phải dòm trước ngó sau này kia .

- Chúng ta làm bạn được chứ_ Kim Thư hỏi có chút dè chừng

- Được thôi , chúng ta là bạn tốt . _ Ái My phấn khởi .

Và có ai đó đã nghe cuộc hội thoại ngắn của cô , hắn trả lại bằng nụ cười đầy mưu kế.

Kim Thư quay mặt sang chỗ khác , không hiểu sao cô không có ác ý với Ái My kể cả chuyện cô biết Minh Phong thích Ái My . Ngược lại cô thấy Ái My rất thân thiện. Ái My ngây thơ đâu biết gì , có lời nguyền rằng :" Chuyến đi này khi về sẽ không có Ái My "

Không lẽ lời nói này sẽ thành sự thật ? Ái My không biết cô đang sập bẫy của ai kia



Vừa đáp chuyến bay , Ái My và mọi người đã sang nhà bố mẹ nuôi của cô tá túc . Đây là ý định của Minh Lâm vì nếu nhỡ bệnh cô tái phát mà trong khách sạn mỗi đứa một phòng thì khó biết lắm .

Cô có một người chị nuôi tên là : Trương Hoàng Ngọc Chi lấy họ thật của cô . Năm nay chị cô đã hai mươi rồi nhìn rất trẻ như nữ sinh cấp 3 vậy .

Bố mẹ cô cũng bất ngờ khi cô đến đây vì giải thưởng cuộc thi kia , cũng lâu rồi không có nói chuyện qua điện thoại nên bà và cô cũng có nhiều chuyện để nói. Ba chuẩn bị phòng cho mọi người nghỉ ngơi , đương nhiên nam thì chung phòng nữ thì chung phòng rồi .

Ba ngày trôi qua thật không mấy thú vị với mọi người nhưng với cô đầy hào hứng. Cô kể cho gia đình cô nghe hết chuyện này đến chuyện khác kể cả chuyện của anh trai cô nữa . Họ rất vui mừng vì cô đã tìm được người thân . Niềm hạnh phúc đoàn tụ lan toả khắp ngôi nhà .

.

Trong căn phòng , ba người ngồi đối diện nhau. Sự căn thẳng hồi hộp , tràn trề .

- Cháu đã nói cho Ngọc My biết chưa ?

- Vẫn chưa , cháu không muốn cô ấy bi quan

- Bên đây có bác sĩ giỏi , ta nghĩ cần đưa nó đi khám .

- Dạ . Tùy theo gia đình sắp xếp ạ

- Ừm , ta nghĩ cũng đến lúc phải cho con bé biết được bệnh tình của nó rồi .

- Dạ , cháu sẽ tìm cách nói thưa bác .

Phía xa xa , có một người hoàn toàn đứng bất động , ánh mắt anh hiện đầy nỗi lo sợ . Khi Minh Lâm vừa bước ra , Minh Phong nhìn anh gấp gáp

- Ái ..... Ái My bị Tim sao ?

Anh không tin , một người khoẻ mạnh như cô vậy mà lại mắc căn bệnh tim kia sao . Vừa nãy Trúc Anh đã dẫn Ái My đi chơi khu vui chơi mất rồi ,mà với tình hình của cô nếu chơi ngôi nhà ma , tàu lượn siêu tốc có nước chết . Minh Phong hi vọng không phải , hi vọng chuyện anh nghe thấy là sự giả dối . Nhưng có lẽ không như anh mong muốn .

- Như cậu đã nghe , Ái My bị tim giai đoạn cuối

- Không không , nhanh nhanh lên , Ái My đang đi khu vui chơi . Với tính Trúc Anh thì chắc sẽ dẫn cô ấy chơi ngôi nhà ma , tàu lượn .

Minh Phong vừa dứt câu , thì Minh Lâm đã biến mất dạng. Anh cũng chạy đi theo với hi vọng ngăn cản kịp Trúc Anh .



Vừa đáp chuyến bay , Ái My và mọi người đã sang nhà bố mẹ nuôi của cô tá túc . Đây là ý định của Minh Lâm vì nếu nhỡ bệnh cô tái phát mà trong khách sạn mỗi đứa một phòng thì khó biết lắm .

Cô có một người chị nuôi tên là : Trương Hoàng Ngọc Chi lấy họ thật của cô . Năm nay chị cô đã hai mươi rồi nhìn rất trẻ như nữ sinh cấp 3 vậy .

Bố mẹ cô cũng bất ngờ khi cô đến đây vì giải thưởng cuộc thi kia , cũng lâu rồi không có nói chuyện qua điện thoại nên bà và cô cũng có nhiều chuyện để nói. Ba chuẩn bị phòng cho mọi người nghỉ ngơi , đương nhiên nam thì chung phòng nữ thì chung phòng rồi .

Ba ngày trôi qua thật không mấy thú vị với mọi người nhưng với cô đầy hào hứng. Cô kể cho gia đình cô nghe hết chuyện này đến chuyện khác kể cả chuyện của anh trai cô nữa . Họ rất vui mừng vì cô đã tìm được người thân . Niềm hạnh phúc đoàn tụ lan toả khắp ngôi nhà .

.

Trong căn phòng , ba người ngồi đối diện nhau. Sự căn thẳng hồi hộp , tràn trề .

- Cháu đã nói cho Ngọc My biết chưa ?

- Vẫn chưa , cháu không muốn cô ấy bi quan

- Bên đây có bác sĩ giỏi , ta nghĩ cần đưa nó đi khám .

- Dạ . Tùy theo gia đình sắp xếp ạ

- Ừm , ta nghĩ cũng đến lúc phải cho con bé biết được bệnh tình của nó rồi .

- Dạ , cháu sẽ tìm cách nói thưa bác .

Phía xa xa , có một người hoàn toàn đứng bất động , ánh mắt anh hiện đầy nỗi lo sợ . Khi