ấp liếm:
- Vậy sao, em không biết. Chắc lúc em ngất xỉu bị đập trúng đâu đó. Anh không nói em cũng không biết, bây giờ biết rồi thì mới thấy nhức. Không biết đâu tại anh đó .
Cô dùng giọng trẻ con mà trách móc khiến Khánh Vũ khẽ cười, anh ôm cô vào thật chặt, trong lòng cảm xúc hạnh phúc vô cùng.
Nhưng mấy giây sau, đôi mắt ngời sáng của anh bỗng sầm xuống. Anh biết cô nói dối, bởi vì người tài xế đưa cô vào bệnh viện nói địa chỉ nơi mà cô đã đón taxi đi. Đó là địa chỉ nhà Tần Phong. Người Khánh Vũ khẽ run lên, anh lo sợ một điều sẽ xảy ra, Nguyên Thu không ngờ lại gọi điện hẹn gặp anh càng khiến anh lo sợ nhiều hơn. Anh rất sợ mất cô.
Công tác tình nguyện rắc rối
- Haiz! Nhức đầu quá, tao hổng hiểu gì hết trơn – Lê Phương ngồi trong phòng ở ký tuc xá vò đầu bức tóc đánh vật với mấy bài toán cao cấp rên lên.
- Minh Trang, mau dậy chỉ tao làm bài coi – Lê Phương đá đá vào mông Minh Trang đang mê man ngủ trên giường.
- Tao không bà con gì với nó hết, mày đừng hỏi tao. Hỏi nhỏ Quỳnh á – Minh Trang không thèm mở mắt, ngái ngủ đáp.
Lê Phương lắc đầu chán ngán cho đứa bạn lười chảy thây của mình, miệng mắng mỏ: “ Ngoài ăn với ngủ, mày còn làm được gì nữa không?”
Mặc dù vẫn không mở mắt nhưng Minh Trang vẫn đáp trả lại lời Lê Phương:
- Còn chứ mậy, tao còn đi tiêu nữa, giữ trong người để thúi hay chi .
Lê Phương nghe xong chỉ hận không thể bóp chết đứa bạn này của mình, bắt đầu hối hận khi làm bạn với Minh Trang.
- Thôi để cho nó ngủ đi, có mà lấy đại bác mới lôi nó ra khỏi giường – Ngọc Yến cười tươi bảo, chẳng ai lạ gì cái tính ham ăn ham ngủ của đứa bạn.
Lê Phương cũng lắc đầu chịu thua quay sang hỏi Hải Quỳnh đang lên mạng nghe nhạc, cô đeo tai phone nên không hay biết gì.
- Hải Quỳnh, mày làm toán cao cấp chưa, mau chỉ tao mấy bài này coi – Lê Phương khẽ lay người cô.
Hải Quỳnh liền ngó ngang thử mấy cái bài Lê Phương chỉ rồi nhăn mặt lắc đầu. Tuy có học khá đều các môn nhưng môn toán thì luôn phải nhờ anh Hiểu Huy giảng giải lại. Bây giờ ở ký túc xá, xa nhà, lấy đâu ra anh trai ân cần giải giảng, càng nghĩ càng thấy buồn.
- Thôi tao lên thư viện học bài đây, tụi bây có đi không? – Hải Quỳnh đành tắt máy thu dọn tập vở chuẩn bị lên thư viện, cô đã hứa với ba và anh hai là sẽ học hành đàng hoàng, cô không muốn phụ lòng của họ.
- Cho tao xin, vô trong đó học được vào chữ đã bị không khí im lặng ở đó đánh thuốc mê rồi – Phương Hồng vội lắc đầu từ chối.
Hai đứa kia cũng lắc đầu. Hải Quỳnh thở dài đành một mình thui thủi đi lên thư viện .
Khi cô đi đến gần cửa thư viện rồi thì bỗng nhiên thấy một người từ xa đang đi ngược lại phía cô. Trời đất quỷ thần ơi, sao trùng hợp quá, vừa bước ra đường đã gặp ngay cái tên Tần Phong này rồi. Cô nhớ lại cái sự việc hôm trước mà rùng mình. Nếu Tần Phong mà thấy cô chắc chắn sẽ giết cô chết mất.
Ai đời, đi giúp người lại bị ăn tát, rồi còn bị kẻ đó mặt dày bám theo đi quá giang xe, sau đó lại nghe kẻ đó mắng té tát vào mặt mình. Hải Quỳnh cảm thấy hối hận vì đã nói những lời đó vô cùng, mọi chuyện là như vầy.
Hôm đó sau khi quá giang Tần Phong đi xe về, ngồi trong xe, Hải Quỳnh cứ lấm lét nhìn Tần Phong để nói lời cảm ơn. Nhưng cô thấy vẻ mặt lạnh lùng đang nhìn ra bên ngoài của Tần Phong, cô lại không dám mở lời. Lại nghĩ đến việc lúc nãy tay anh ta chạm vào ngực cô khiến cô nghẹn lời. Cô buâng khuâng không biết có nên nói lời cảm ơn anh ta hay không nữa thì chiếc xe đã ngừng lại từ lúc nào không biết.
- Xuống xe – Tần Phong lạnh lùng xua đuổi.
- Hả … – Hải Quỳnh ngơ ngác suy nghĩ nên không biết là đã tới nơi nên khi nghe Tần Phong nói cô ngơ ngác quay lại nhìn anh.
Tần Phong nhìn bộ dạng ngờ nghệch của Hải Quỳnh thì bực bội, rõ ràng là đã cảnh cáo cô ta trước rồi vậy àm vẫn ngu ngốc đi theo tên đó vào trong khách sạn. Tâm trạng bực bội dồn nén nãy giờ cuối cùng cũng bộc phát:
- Tôi không hiểu, sao trên đời lại có người ngu ngốc như cô cơ chứ. Rõ ràng biết tên đó là kẻ xấu, nhưng vẫn đi theo hắn là sao, cô thật sự không biết đề phòng người hay là vì cô qúa ngốc hả.Thân là con gái lại đi theo con trai vào khách sạn, đúng là không biết xấu hổ mà.
Nghe mấy lời mắng mỏ của Tần Phong, Hải Quỳnh cảm thấy tức giận vô cùng. Bài diễn văn cảm ơn cô đã soạn thảo trong đầu nãy giờ bỗng chốc bị cô đập tan tành. Cô ghiến răng nhìn Tần Phong bằng ánh mắt giận dữ, bắt đầu hoạt động công suất của cái miệng, vấn đề **** người xưa nay không thuộc sở trường của cô. Nhưng nãy giờ bị cái tên kia sàm sỡ cô muốn trút giận vào ai đó ,hôm nay coi như cái tên này làm bia trút giận cho cô luôn.
- Anh nghĩ anh có tư cách để mắng tôi là đồ ngốc hay sao. Phải, cho dù tôi có ngốc thế nào đi nữa, nhưng cũng còn tốt hơn cái đồ thứ cặn bã như anh. Anh cho rằng anh tốt đẹp hơn cái tên đó à, nhìn lại mình đi, anh với cái tên đó cũng là bọn cá mè một lứa, ngưu tầm ngưu,