Old school Swatch Watches
Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Định Mệnh Là Những Chiếc Giày

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3213324

Bình chọn: 8.5.00/10/1332 lượt.

n đỏ hỏn. Anh tôi đặt tên cho thằng bé là Lâm, Trịnh Tùng Lâm. Sau cái ngày tôi nhận được tin mình lên chức cô thì cũng là ngày tôi gặp người quen, là một người mà tôi ngỡ rằng sẽ chẳng bao giờ gặp lại anh nữa, đó là Duy Khang. Khang giúp đỡ tôi rất nhiều và tôi cũng bớt đi cảm giác nhớ nhà. Duy Khang khiến tôi cảm thấy cuộc đời này đáng sống hơn một chút. Tôi dần dần gỡ bỏ cái cuộc sống tẻ nhạt trước đây và kết giao thêm nhiều bạn bè. Tôi quen với Lucia và Hân. Lucia là con lai nên cô ấy có thể nói cả tiếng Việt, ngoài ra Lucia còn chơi vĩ cầm rất hay. Hân hơn tôi một tuổi và là một cô nàng phá cách với bộ trống của mình. Người ta cho rằng trống hợp với con trai hơn nhưng điều đó hoàn toàn vô nghĩa đối với Hân, cô ấy còn sở hữu một chất giọng khỏe và dày. Ba đứa chúng tôi, cùng với guitar của Duy Khang đủ khả năng để tạo nên một ban nhạc độc đáo. Từ ngày quen Lucia và Hân tôi chuyển đến ở cùng họ, cuộc sống vũng bớt nhàm chán và kí ức về một người đàn ông đã từng làm tôi điêu đứng một thời cũng nhạt dần theo thời gian. Tuy nhiên lại nảy sinh một vấn đề khác nữa đó là tôi cảm thấy Duy Khang vẫn còn gì đó với mình và Lucia thì lại cảm nắng Duy Khang. Chính vì cái sự phức tạp này mà tôi đã không ít lần cảm thấy khó xử. Lucia không trách tôi nhưng tôi biết cô ấy rất buồn.

“Thế cậu có thích Khang không? ”

Đó là câu hỏi của Lucia trong một lần chúng tôi ngồi tâm sự, tôi thì lem luốc toàn màu với màu, Lucia thì lại điềm nhiên kéo vĩ cầm. Bấy giờ tôi mới nhận ra con tim mình đã không còn đập nhanh như ngày nào đó nữa, hiện tại nó đang thoi thóp đập từng mạch chậm chạp giúp tôi còn có thể thở. Cuộc sống không chỉ đơn thuần được ăn no ngủ kĩ, những thứ phù du đó chỉ giúp ta tồn tại. Cuộc sống là được yêu thương, là trao đi và nhận lại những cảm xúc nhỏ nhặt nhưng chứa đựng tình yêu thương to lớn. Suốt thời gian qua tôi cứ ngỡ mình rất hạnh phúc rất vui vẻ nhưng hóa ra đó chỉ là ảo ảnh do những cảm xúc nơi con tim chết dần chết mòn . Tình cảm cho một mối quan hệ không rõ ràng giờ là một nỗi đau, một vết cắt dài in sâu trong tâm khảm. Hóa ra vết thương đó trong lòng tôi sẽ chẳng bao giờ trở lại lành lặn như trước nữa. Mái tóc phất phơ cùng với bóng hình cô đơn của Anh Quân của một buổi chiều ở cánh đồng hoa lại tràn về trong kí ức. Anh không quay người lại, thứ tôi thấy trong quá khứ, hiện tại hay cho dù là tương lai đi chăng nữa vẫn chỉ là bóng lưng cao lớn đem lại cảm giác muốn được dựa dẫm. Anh nói gì đó mà tôi không thể nghe. Chiếc cọ vẽ trên tay tôi rơi xuống đất rạo nên những vệt màu loang lổ chảy dài. Vệt màu ấy chảy cả vào giấc mơ của tôi, chúng nối tiếp rồi trộn lẫm vào nhau tạo nên những vân màu lạ mắt rồi tiếp theo đó là một màu đen sì.

Tôi giật mình trở lại với thực tại. Duy Khang nhìn tôi lo lắng.

– Em không sao chứ?

Tôi mỉm cười yếu ớt rồi lắc đầu. Anh ra hiệu cho Lucia nghỉ một lát rồi sau đó hai người họ đi lấy đồ uống. Tôi day day hai bên thái dương. Lạ thật, đã lâu lắm rồi tôi không nghĩ đến anh vậy mà hôm nay lại để chuyện cũ làm cho mất tập trung, làm ảnh hưởng đến người khác. Có lẽ tại mấy ngày hôm nay có một vị khách lạ đến quán, tôi nghe anh phục vụ nói rằng người đó hỏi thăm về chúng tôi sau lần tôi chơi bản nhạc “Aye”. Anh ta hay ngồi ở góc khuất của quán nên tôi không thể nhìn rõ mặt nhưng màu áo mà anh ta mặc lại khiến tôi chú ý. Sắc xanh ấy mở ra trước mắt tôi bầu trời trong xanh cao vút không một gợn mây. Tôi như trở về với cánh đồng hoa năm nào, bầu trời cũng nhẹ tênh như màu áo ấy, ánh nắng nhẹ nhàng nhuộm vàng mọi thứ, anh ở phía xa xa dõi theo từng bước tôi đi và nở một nụ cười ấm áp. Một cơn gió đi ngang qua khiến những cánh bồ công anh bay lên lấp đầy cả bầu trời. Tôi thở dài đứng dậy nhìn ra phía cửa. Chắc tại hôm nay mất tập trung nên tiếng piano không đủ để níu chân vị khách vừa bỏ đi đó. Tôi nhìn về phía bàn anh ta vừa ngồi, người phục vụ vừa dọn đi ly cafe, tiền và còn có một mảnh giấy vàng quen mắt.

– Cái gì vậy Jonh? – Tôi lên tiếng, ánh mắt chăm chú vào mảnh giấy.

– Của một vị khách bỏ lại đó mà.

– Rác à? Không phiền nếu đưa An xem thử chứ?

– Ồ tất nhiên là không rồi. Đây.

Jonh đưa cho tôi mảnh giấy rồi đi về phía bếp. Tôi nhìn mảnh giấy màu vàng nhăn nhúm với vài dòng chữ quen thuộc. Tôi điếng người. Bốn năm về trước tôi đứng trong căn phòng của Anh Quân, trong lòng là bao cảm xúc mà chỉ vỏn vẹn có ba từ đã diễn tả được cái mớ bòng bong đó. Tôi bạo gan viết ba chữ đó ra giấy rồi lại thấy không quen mắt rồi vo tròn nó lại vứt đại vào một góc nào đó. Mảnh giấy dù bị tôi vo cho nát bét nhưng vẫn nhận ra nét chữ. Nhìn vết hằn trên giấy tôi đoán người nào đó đã cố gắng để vuốt cho nó phẳng lại. Có lẽ là người đó???

– Chúng ta tiếp tục chứ? – Lucia cười.

Tôi vội vàng nhét mảnh giấy vào túi rồi mỉm cười tiếp tục công việc dang dở. Trong đầu vẫn là những khoảng kí ức rời rạc.

Mấy ngày sau đó tôi cứ đợi người khách kia quay trở lại quán. Tôi muốn biết anh ta là ai nhưn