Duck hunt
Điều Ước Từ Biển Cả

Điều Ước Từ Biển Cả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 328381

Bình chọn: 7.00/10/838 lượt.

br/>
Nhưng…

Pặc…!!!!

-Tụi mày đang làm gì đó ?


tóc vàng bị nắm tóc kéo bật ra sau ngã xuống đất. Mấy đứa con gái quay sang hốt
hoảng. Không biết từ khi nào đã có mấy chiếc xe hơi đổ lại gần đó và một đám
người đã vây quanh chúng…

-Trường
Dương…

-Sao…sao
anh lại ở đây…một con nhỏ nhìn theo lắp
bắp.

Trường
Dương lạnh lùng nhìn Anh Vũ đang bị hai đứa con gái giữ chặt, cả người ướt sũng
đầy thương tích, chiếc áo cũng bị xé toạc trước ngực. Anh hơi nhíu mày…

-Tụi
mày đang làm gì cô gái của tao ?

Trường
Dương nhìn một loạt rồi hé một nụ cười nửa miệng, nụ cười lạnh lẽo của ác quỷ
đem lại cho người ta cảm giác như cái chết đang đến gần. Mấy đứa con gái kia
thì thót tim nhìn lại Anh Vũ rồi nhìn nhau lo lắng, hai đứa giữ Anh Vũ mới đáng
thương, đôi bàn tay nó run run vội vàng buông cô bé ra, Anh Vũ ngã gục xuống đường,
tụi nó nhìn lại giật mình rồi quay sang người trước mặt. Trường Dương vừa mới
nói Anh Vũ là cô gái của anh ta, tụi nó định giết bạn gái của trùm thế giới ngầm,
lần này thì gặp họa rồi….

-Anh
Dương, tụi em không biết….

-Con
nhỏ này là…

Mấy
đứa con gái nhìn nhau sợ hãi, nhưng không để tụi nó chờ lâu, đám thuộc hạ của
Trường Dương lập tức lao tới tóm cổ lấy cả đám rồi quay sang Trường Dương chờ lệnh:

-Ông
chủ, xử tụi nó thế nào đây ?

-Tay…Trường
Dương nhìn Anh Vũ đang nằm dưới đất thở dốc, ánh mắt anh lạnh lùng.-Tao muốn
cánh tay bẩn thỉu dám đụng vào người con bé.

-Vâng
!

Đám
đàn em lập tức kéo mấy đứa con gái này ra chổ khác, đám người đó vẫn la khóc
van xin rối rít, nhưng những tiếng nói đó cũng khuất dần sau tiếng mưa. Anh Vũ
vẫn nằm im ngước nhìn những hạt mưa lạnh rơi tí tách xuống mặt mình…

-Em
không sao chứ ?

Trường
Dương đi lại gần Anh Vũ, chiếc dù đen trên tay anh che khuất đi những giọt mưa
đang rơi xuống mặt cô, cô bé vẫn không nói gì, cơ thể đau nhói và lạnh buốt
không còn một chút sức lực nào nữa.

-Tại
sao lại để yên cho tụi nó đánh như vậy, em thừa sức hạ hết được mấy đứa đó mà?

Trường
Dương vẫn nhìn Anh Vũ nhíu mày. Đôi mắt trong veo của cô bé trống rỗng. Trường
Dương ném cây dù sang một bên rồi đưa tay nhặt con dao nhỏ bên cạnh và nắm cổ
áo cô bé kéo dậy. Nhìn sâu vào đôi mắt đen trong veo của cô bé, anh cất tiếng lạnh
lẽo:

-Muốn
chết sao ?

-Ờ…

Anh
Vũ đã mở miệng, đôi mắt đen nhìn anh bình thản. Trường Dương hé một nụ cười nửa
miệng lạnh lẽo. Anh Vũ đúng là ác quỷ, cho dù có bị giết cũng vẫn nhìn kẻ thù với
vẻ kiêu ngạo thản nhiên như vậy, lần đầu tiên anh gặp một đứa con gái như thế
này, nó làm anh thấy tò mò, thấy yêu và cũng khiến anh muốn nổi điên lên vì nó…

-Tuyệt
vọng rồi sao ? Bàn tay Trường Dương nắm cổ áo Anh Vũ siết chặt rồi xô cô bé dựa
vào bức tường phía sau.-Anh đã từng nói với em, nếu em có bị giết thì kẻ giết
em cũng phải là anh. Nhớ chứ ?

Anh
Vũ không trả lời, đôi mắt đen thẳm vẫn nhìn chăm chăm về phía trước. Vô cảm…

-Nếu
em đã muốn chết đến vậy, anh sẽ giúp em…

Cánh
tay Trường Dương giữ chặt lấy vai áo Anh Vũ, con dao nhỏ đưa lên cổ cô, lạnh lẽo…

Một
giọt máu nhòe ra từ lưỡi dao hòa vào nước mưa lạnh buốt. Anh Vũ thấy đau nhói,
con dao sắc đang cứa sâu vào da thịt cô, bây giờ cô đã cảm thấy đau rồi, cô
cũng biết máu của mình đang trào ra nhiều hơn, con dao vẫn chầm chậm cứa vào
sâu hơn, và dần kéo dài ra…

Đau
quá….

Lạnh
quá….

Nhưng
nổi đau trên cơ thể cô không thể so sánh được với nổi đau trong tim. Anh Vũ lặng
yên mặc kệ cơn đau đang ngày càng nhức nhối. Có lẽ cô sẽ chết. Nhưng không sao,
cô cảm thấy mình sống cũng đủ lâu rồi…

Chết…

Anh
Vũ hé nụ cười….

Sẽ
không còn ai gọi cô là ác quỷ nữa…


sẽ được thanh thản…

Trường
Dương hơi nhíu mày khi thấy cô bé cười, trái tim anh chợt đau nhói lên, đôi mắt
đen thẳm lạnh lẽo của ác quỷ trùng xuống. Anh Vũ không nói anh dừng lại. Cô bé
không sợ hãi, mà cười…Anh nhớ lại Anh Khôi trước khi chết cũng cười với anh như
vậy, cũng cười giống như Anh Vũ. Nhưng nụ cười của Anh Vũ sao làm anh khó chịu
quá, không sợ hãi, không tiếc nuối, nụ cười của cô bé trống rỗng, ánh mắt trong
veo kia làm anh muốn nổi điên lên.

Trái
tim lạnh lẽo của ác quỷ đã biết đến yêu thương khi nhìn thấy hình bóng bé nhỏ yếu
ớt này, bây giờ thì nó vỡ nát ra cũng vì cô bé. Trường Dương cười thầm, tưởng rằng
một ác quỷ như anh sẽ không bao giờ biết đến yêu thương , không bao giờ động
lòng dù kẻ trước mặt mình có là ai đi chăng nữa. Vậy mà bây giờ anh năm lần bảy
lượt vì Anh Vũ mà xuất hiện, chỉ để bảo vệ cho tính mạng của cô bé, để chuộc lại
lỗi lầm của mình và để được nhìn thấy cô bé cười. Tại sao mọi thứ anh làm lại
vô ích đến như vậy? Anh Vũ là cô gái đầu tiên khiến anh hao tâm tổn trí đến như
vậy, nhưng anh không những không có được trái tim cô ấy mà còn không thể giữ nổi
cuộc sống của cô bé. Anh Vũ muốn chết, cô bé đã tuyệt vọng rồi… Bàn