Disneyland 1972 Love the old s
Đại Tiểu Thư Đi Học

Đại Tiểu Thư Đi Học

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 324333

Bình chọn: 9.00/10/433 lượt.

ư chưa phát hiện ra điều gì đó, bỗng nhiên mắt nó sáng lên lạ thường, phát hiện điều gì đó nhỉ, nó cuối xuống, nhìn cái bộ đồ mà nó đang mặc, là bộ đồ ngủ màu hồng, trước áo có thêu hình mấy nàng búp bê baby, loại đồ mà ngày xửa ngày xưa khi ta lên năm ta hay mặc đó, mắt nó giờ chỉ còn thấy lòng trắng thôi, nó Á….. lên một tiếng thất thanh rồi quay đầu cụp đuôi chạy thẳng, khi mà âm thanh của cánh cửa gỗ đánh cái RẦM vì một lực mạnh… thì ở dưới 4 anh chàng mới nhận ra cái vật lạ mới xuất hiện trước mặt họ cách đó 3 giây là thật chứ ko phải do họ ảo giác, lúc này chỉ nghe những tràn cười như vỡ bờ của họ.

Trong phòng, nó ngồi trên giường vò đầu bức tóc, máu trong cơ thể dồn hết lên mặt, miệng thì luôn lẩm bẩm : trời ời, xấu hổ chết mất. Chắc sau sự cố này,cô nàng sẽ cho bộ đồ hết sức baby kia vào soạt rác vì đã lỡ làm cho chủ nhân của nó phải mất mặt như vậy, ôi cái số kiếp của nó, đã khát mà còn ko được uống nước , đã vậy còn phải chịu cảnh ngộ này, từ giờ làm sao mà đối mặt với bọ họ đây cơ chứ.

Đang ngồi tru tréo, chửi trời mắng đất, như chợt nhớ ra điều gì, nó chạy nhanh trới chỗ cái điện thoại, bấm số nội bộ, đầu dây bên kia giọng một người đang ông vang lên:

- Dạ, tôi nghe, tiểu thư có điều gì dặn dò ạ.

- Chú Phát phải ko? Chú nói với toàn bộ người làm trong nhà, ko được nói với người ngoài tôi là ai, khi gặp tôi trước mặt khách, hãy gọi tôi là Khay Vi,nếu ai ko thực hiện, thì kêu họ dọn đi trong ngày luôn đi nha.

- Dạ tôi hiểu rồi thưa tiểu thư.

- Được rồi chú lo làm việc của chú đi, a mà khoan kêu họ mang lên phòng tôi ít nước uống.

- Dạ

Hóa ra là cô nàng sợ người làm trong nhà ko biết lỡ miệng, tiết lộ bí mật của cô đây mà, đã vậy rồi mà còn giở trò ranh ma, đúng thật là, ko biết sau này ai xấu số lấy nó làm chồng chắc phải khổ cả đời.

Một mình trên phòng, ko biết làm gì cả thế là nó lôi sách ra đọc, đọc được 1 chập thì lại ngủ quên lúc nào ko hay( ngủ như heo). Trong giấc mơ, nó thấy ai đó nướng bạch tuột, đây vốn là món khoái khẩu của nó, mùi thơm thật là làm nước miếng nó chảy dài, nhưng người đó lại ko cho nó ăn, xin thế nào cũng ko được, vậy nên nó tức quá hất đổ cả vỉ bạch tuột ( thật là xấu tính quá mà, ăn ko được là đạp đổ ), hậu quả là người đó tức quá vung tay định đánh nó, nó co giò chạy nhưng ông trời có mắt cho nó xụp hố.Chị chàng giật mình tỉnh dậy, đưa tay lên xoa xoa ngực, miệng lẩm bẩm “ mơ gì mà cứ như thật thế ko biết, sợ quá”. Lúc này, nó mới để ý, “mùi gì vậy nhỉ”, đưa cái mũi nhỏ xíu lên ko trung hít hít, ngửi ngửi “ô, mùi bạch tuột nướng đây mà, ở đâu vậy nhỉ” , nó mở cửa sổ, dáo dác nhìn bên này, ngó bên kia “ồ, kia rồi, mấy người này chơi xấu vậy, sao lại nướng bạch tuột trước cửa sổ phòng mình nhỉ, thật là đáng ghét mà” ( người ta cố tình đó bà). Đóng cửa sổ, quay lại giường, ngồi bó gối, chống cằm suy nghĩ, bây giờ mà xuống dưới, nhìn mặt mấy người họ, “ko, như vậy thì xấu hổ chết mất”, mà ngồi đây thì “ thèm mà chất mất”, đằng nào cũng “ chết mất”, vậy thì phải làm sao bây giờ, đang ngồi thở dài, bỗng có con mèo đâu đó kêu meo … meo. Nó À lên một tiếng, có vậy mà ko nghĩ ra, cô nàng tới trước gương, chải đầu và ko quên thay một bộ đồ khác đàng hoàng hơn, xuống cầu thang một cách nhẹ nhàng, rón rén núp sau cánh cửa quan sát kỹ địa hình, chuẩn bị tư thế tác chiến.

1s

2s

3s

3 giây, nó đã phi nhanh sang bụi hoa lài cao tới nửa người, ngồi núp trong đó,nở một nụ cười gian manh “a, thành công”, bếp nướng bạch tuột được đặt trước bụi hoa. “ haha…haha lần này ông trời giúp ta rồi, sao lại có thể đặt bếp ở nơi thuận tiện như thế này chứ”, cười như phất cờ trong bụng, mắt vẫn dáo dác nhìn cái người đang cầm đôi đũa, gắp gắp trở trở kia, và thời cơ thuận lợi đã đến, Thiên Vũ vừa quay qua nói chuyện với Kỳ Khôi, thì đĩa bạch tuột đã mất nguyên một con to. Ngồi trong bụi cây, một tay cầm chén muối ớt, một cay cầm con bạch tuột “ chép… chép… chẹp…. chẹp ngon quá đi”, bong có một tiếng la thất thanh làm nó giật mình, xuýt chút nữa là mắt nghẹn cái vòi con bạch tuột.

- Ô, đâu mất một con bạch tuột nhỉ?- Thiên Vũ la lên

- Chắc là có con mèo núp đâu đó ăn vụng đấy mà.- Kỳ Khôi lên tiếng phân trần

- “ cái gì? Con mèo ? ăn vụng? mới ăn có một con mà bị phát hiện rồi hả? cái tên này vừa nướng vừa đếm hả trời?”- ngồi trong bụi cây, nó tiu nghỉu, giờ làm sao, có tiếp tục ko? Nguy hiểm quá. Nguy hiểm thật nhưng mà cái mùi kia… ô ô làm sao mà kháng cự lại bây giờ, đành phải lao thân vào biển lửa vậy. Và rồi, một con nữa, lại một con nữa, đang nhai nhóp nhép, tự nhiên nó thấy rùng mình, “ gì vậy ta, sao tự nhiên không khí yên ắng vậy, bọn họ đi đâu hết rồi?” tò mò, nó nhướng cổ lên xem. Và rồi:

- À , thì ra là con mèo đang ngồi ăn vụng trong bụi hoa lài.

- Ngon ko mèo.

- Phải xử con mèo ăn vụng này sao ta.

ở trong bụi hoa, nó đang ngồi há miệng, cái râu bạch tuột lòng thong, trong miệng một nửa, ngoài miệng một nửa, tội quá,