Cố hình dung ra đường chạy, khi cách đích ba mét tôi đã nghĩ tới… một người nào đó mà giờ không tài nào nhớ nổi. Ôi, đau đầu quá. Phải học thôi.
Trên lớp thi cả tiếng Anh nói. Giáo viên khuyến khích hai bạn cặp với nhau luyện giao tiếp, nhưng tôi nói với Đức chỉ e tốn thời gian của cậu nên đành ở nhà bật đĩa nghe hội thoại, được năm phút thì thiu thiu, chút nữa chìm luôn vào giấc mơ hồng.
Tiếng chuông điện thoại đổ ngay lúc tôi sắp nhìn ra khuôn mặt người ở đích. Số máy lạ gọi tới.
“A lô?”
*
Đúng như lời Vũ, ngay chiều hôm ấy cô Khánh hẹn gặp tôi. Cô không muốn nói chuyện tại nhà nên chọn quán café, tôi gọi một cốc trà sữa.
“Giờ đến cuối năm, bàn giao xong xuôi công việc tại Việt Nam, cô và gia đình hiện tại sẽ chuyển hẳn sang nước ngoài sinh sống. Từ nơi cô ở tới trường nội trú chỉ mất hai tiếng đi tàu. Cô và bố Phong đã bàn bạc về chuyện học tập của Phong, học tại đó thằng bé có thể về nhà cô một vài ngày trong tháng, rất tiện. Cô luôn mong mỏi nó đi theo ngành Vật Lý như mẹ và trở thành nhà nghiên cứu. Nước mình chưa phát triển mạnh lĩnh vực này nên sự lựa chọn tốt nhất là du học. Hơn nữa, có cái thuận lợi là Phong đã giao tiếp thuần thục và quen với cách sinh hoạt của người phương Tây, lại có bạn đi cùng. Việc sang nước khác không còn gặp nhiều trở ngại hay khó khăn.”
“Dạ vâng.”
Tôi cố gắng hút cả phần thạch trong cốc. Nhiều người nói ở nước ngoài văn minh, không khí trong lành, không ô nhiễm, bụi bẩn như Việt Nam, đi lại dễ dàng, đầy đủ tiện nghi, có cơ hội phát triển. Việc cô Khánh và gia đình trở lại chỉ để trả công đào tạo của nhà nước. Họ quen môi trường bên ấy rồi, khó lòng muốn quay về nữa.
“Phong là đứa kín miệng, ít tâm sự với mẹ nên cô không rõ lí do nó muốn ở lại. Sang bên Canada nó sẽ được tự do hơn, hưởng điều kiện sống cao hơn. Sau khi học hết trung học, lên Đại học, rồi Thạc Sĩ, khi đạt tới trình độ cao đi bất cứ đâu đều tìm được việc làm tốt.”
Tôi đã ăn hết cả trân châu, giờ cầm cốc nước chẳng biết làm gì nữa. Phong sẽ đạt được những kỳ vọng của mẹ cậu, tôi biết cậu ấy làm được.
“Tuy là mẹ nhưng cô chưa làm tròn trách nhiệm, cô rất muốn bù đắp cho Phong trong thời gian qua… Lâm Anh, đành nhờ cháu động viên, khích lệ bạn.”
Người lớn rất ít khi khóc, thế mà cô lại khóc trước mặt tôi, có lẽ cô cũng đã gặp Vũ, Mai Mít, Yến và các bạn cùng lớp B1. Cô ấy đang cố hết sức để được trông thấy cậu con trai thành đạt.
“Nhưng… Phong thích nấu ăn mà cô.”
Tôi nói lí nhí. Đã bao giờ cô thực sự quan tâm đến Phong muốn trở thành người như thế nào chưa?
“Đó không phải là mục tiêu cần vươn tới, nấu ăn chỉ là sở thích, Phong có thể thực hiện vào những thời gian rảnh rỗi. Con trai cô có tư duy nhạy bén, thích hợp với việc nghiên cứu, chế tạo, nên cống hiến cho sự nghiệp khoa học.”
Tôi cúi gằm mặt sát bàn, suy nghĩ rất nhiều. Có lẽ tôi còn nhỏ, chưa hiểu chuyện nên suy nghĩ vẫn mang nhiều cảm xúc cá nhân. Cô Khánh là người học cao hiểu biết rộng, cô biết con đường nào dành cho Phong.
“Vâng, cháu sẽ khuyên bạn ấy.”
“Vậy tốt quá.”
Tôi chào cô ra về.
*
“Đi học tiếng Anh mau bà nội!”
Tôi kéo mình khỏi suy nghĩ khi bắt điện thoại của Đức, không rõ cậu ta lấy số ở đâu. Nhìn đồng hồ đã hơn bốn giờ, co chân chạy ra quán café vườn đầu ngã tư gần nhà, nói là gần nhưng chưa bao giờ tôi vào đó vì nghe nói riêng một chai nước lọc đã gấp năm lần ngoài thị trường, cậu này chơi sang ghê.
Không gian của quán thì khỏi chê, vừa rộng rãi, có cả suối nhân tạo, tha hồ ngắm cảnh, mỗi bàn cách nhau khá xa, thích hợp cho việc học, nhưng hai đứa học sinh vào ôn bài có vẻ sang chảnh.
Khi vào đến nơi thì tôi nhận ra không chỉ có Đức, còn có Thịnh lớp trưởng, Minh Thu và một vài người khác. Bắt gặp Lệ Quyên không hiểu sao tôi cứ thấy ngài ngại. Đức chỉ vào cái xó bên trong góc, bên cạnh cậu, tôi lẻn vào, khi ngồi ấm chỗ mới nhận ra chiếc cặp phía đối diện là của Vũ.
Cậu ấy trở lại chỗ thì Đức đứng lên.
“Giải quyết ở chỗ nào thế?”
Vũ chỉ về phía căn nhà nhỏ cuối cùng. Họ chắc đến đây lâu rồi.
“Lâm Anh uống gì?”
“Tớ không.”
Tôi đáp lại lời lớp trưởng.
“Sao vậy?”
“À, tớ vẫn còn no.”
Đã nói vậy nhưng cậu ta vẫn gọi ly nước cam. Trời ạ, tôi đang góp tiền mua quà chia tay Phong, nhìn bảng giá hết muốn làm gì nữa.
Các bạn sau đó kể đủ các chuyện, tôi cứ ngồi đợi họ quay về với bài học tiếng Anh. Vũ thi thoảng chêm vài câu, khiến cả nhóm cười nghiêng ngả, nhưng tôi không hiểu nên mặt nghiêm như tượng khiến cậu quê quê.
Ơ, hẹn nhau để học tiếng Anh cơ mà, các bạn đều khá rồi nên không lo mấy. Tôi đành mở sách ra tự ngẫm như kẻ bị cả thế giới lãng quên.
“Can you talk with me?”
Vũ đan những ngón tay vào nhau, vội đưa mắt hướng về tôi rồi nở một nụ cười rất hiền. Chúng tôi bắt đầu bài học tiếng Anh như thế…