hay là cậu ta sợ Yến ghen nếu cứ đi với tôi, theo lời Mai Mít nói.
Không chơi với Phong và Yến, tôi ở nhà làm nũng ông. Ông chiều cháu lắm, thích gì cũng được. Chỉ cần tôi được tám điểm bài tập viết là ông thưởng ngay con búp bê. Ấy thế cứ phải lén la lén lút chơi, để bà biết ông cưng nựng tôi quá sẽ thu lại hết. Nhưng nhờ tính nghiêm khắc của bà tôi mới cai được việc cắn các thứ bằng răng cửa, chứ nếu cứ đòi ăn kem thì có đến vài tháng lợi tôi không thể lành được.
Dù vậy ở trên lớp, thật chán quá đi. Bình thường tôi ngồi theo dõi Phong chơi cùng mấy thằng con trai, chốc chốc cậu chạy ra chỗ tôi nhờ giữ bi hộ thay vì để trong túi quần rơi lúc nào chẳng biết. Phong chơi giỏi lắm, chỉ cần hai viên bi làm của, nhoáng một phát đã gấp đôi, gấp ba, tuy nhiên cũng có lúc chẳng còn viên nào.
Trong khi đó tôi chơi dở tất cả các trò, nếu oẳn tù tì nhất đi chăng nữa thì chưa đầy hai phút tôi sẽ làm kẻ bét và không bao giờ gỡ được. Thế nên chúng nó không cho chơi cùng, nhất là trò nhảy dây, cái trò đặc sệt nữ tính.
Giờ giả lao, Phong kéo đàn kéo lũ chơi bi. Theo thói quen tôi đi theo, nhưng cậu ấy đứng cửa lớp bên nhờ Yến giữ hộ. Lúc ra về, Phong để Yến giữ cặp giùm, họa hoằn nhờ Mai Mít. Vì thế ngày nào tôi cũng đi học về sớm, có nhiều thời gian làm bài tập hơn.
Nghỉ chơi với Phong tôi cứ buồn buồn sao ấy.
Được hai hôm tôi huých tay cậu ta trong giờ học.
“Chốc ra chơi cho Chun hỏi cái này.”
“Nói luôn đi, sao phải đợi ra chơi?”
“Nói trong giờ cô bắt phạt đó.”
“Cầm quyển sách chống mặt bàn như thế này này…”
Tôi bắt chước theo, đặt cuốn tập đọc dựng thẳng, cúi người khom khom. Hôm nay Phong có vẻ hiền hiền.
“Nói đi!”
“Ơ thì… tại sao… à, thực ra…”
Tôi ấp úng nghĩ mãi không biết nói gì đành cắn môi, mà tôi làm gì có răng cửa để cắn, nói ngậm môi đúng hơn.
“Cho mày ba giây, mày không nói chốc tao bắt trông cặp và giữ bi cho tao.”
Thế là tôi ngậm tăm luôn. Tôi… tình nguyện trông cặp cho cậu ấy mà. Hihi, tôi cười toe thích thú.
“Lâm Anh, em đọc tiếp!”
Cái mặt tôi vẫn ngơ ngơ mỗi khi có người gọi cái tên đó, kiểu như thấy quen lắm dù không biết của ai.
“Lâm Anh là tên mày đó.”
À ha, tôi đứng bật dậy nhưng không biết đọc đoạn nào.
“Đọc đến đâu rồi?”
May cho tôi Phong nhanh trí hỏi đứa bên cạnh kịp thời. Tôi đọc một lèo đến hết bài luôn.
Tới 5h chiều hai đứa mới mò về, Phong khoác ba lô của mình, gần đến nhà cậu ta giành lấy cặp của tôi, thì thầm:
“Mày nghe tao dặn, người lớn hỏi vì sao về muộn, không được nói tao chơi điện tử, phải bảo tại mày đi lạc nên tao tìm hụt hơi. Nhớ chưa?”
“Nói dối à?”
“Mày muốn thấy cái mông đỏ như gấc của tao không?”
“Không muốn… Biết vậy sao còn ham chơi?”
“Hừ… Tao không cần mày nữa, tao làm tao chịu!”
Nói rồi cậu ta hùng dũng bước đi. Tôi chậm chạp đi theo sau.
“Sao? Mày muốn nói gì? Cớ sao cứ theo đuôi tao?”
“Ơ không, nhà tớ đi qua nhà cậu mà!”
“Hừm.”
Phong bước rất nhỏ, còn lần chần như thể đợi tôi đi qua. Thực ra tôi cũng không muốn để Phong bị đòn nát mông, nhưng cậu đã muốn tự làm tự chịu thì tôi chẳng giúp gì được, bọn con trai sĩ diện cao lắm, câu này tôi mới nghe lỏm được của chị họ Hải Anh. Nghĩ vậy tôi bước còn chậm hơn.
“Tao hỏi lại mày lần nữa, mày có giúp tao không?”
“… Tớ không muốn cậu bị đòn…”
Thế là tôi lại bị xỏ mũi. Hôm ấy Phong được mẹ tôi khen lắm. Mẹ định mang dưa hấu sang, tôi lanh chanh đòi đi tiện thể hóng xem Phong có bị sao không.
“Phong đúng là đáng ghét!”
“Sao vậy?”
“Hôm trước nhờ tớ giữ cặp cho, nhưng tớ muốn về nên cầm theo. Hôm sau đã giận mà đi về với cái Chun.”
Ế, nhỏ Mai và Yến đang nói chuyện gì về tôi thì phải, tôi nán lại đứng nghe khi hai đứa đang ngồi chơi chuyền.
“Cậu không biết à, hôm qua Phong bị đánh đòn đau lắm, chú Dương biết cậu ấy đi chơi mà, bình thường con Chun hôm nào cũng đợi Phong về cùng, chú tưởng nó học dốt, cô bắt ở lại học thêm, Phong đợi nó nên về trễ.”
Cái gì cơ? Bố Phong tưởng tôi học dốt á? Thảo nào bố mẹ bắt tôi học thêm suốt. Tôi nép mình vào cửa nhà, nghe rõ hơn. Lần này là giọng của Yến:
“Sao cậu biết?”
“Chiều qua chú Dương hỏi tớ về con Chun mà, lấy lý do học khác lớp nên tớ nói không biết. Mới lại khai thật thì Phong chỉ có nhừ xương.”
Con bé Mai Mít cũng có lúc cao hứng bao che cho bạn, điều này khiến tôi hơi bất ngờ.
“Cậu nói tớ mới thấy an tâm, tớ chỉ sợ Chun gần Phong hơn tớ, ngộ nhỡ…”
Ngộ nhỡ gì vậy, sao không nói tiếp đi, tôi căng tai lên nghe nhưng cô bạn không nói gì thêm. Cứ như phim truyền hình dài tập bị cắt giữa chừng.
Hôm qua Phong bị đánh sao tôi không biết nhỉ? À, tôi đi học thêm. Mà tại sao phải đi học thêm? Vì học dốt. Nhưng vì sao tôi học dốt chứ? Do Phong mải chơi và hai đứa luôn về muộn.