r/>
Nó
nghĩ tới đây thì khẽ mỉm cười,chợt thấy ông quản gia đang đứng lớ ngớ ở cầu
thang,thì nó gật đầu cuối chào lễ phép.
-Con chào ông! Con lên phòng nha
ông!
Nét mặt ông quản gia có phần sửng sốt,ông vội can
ngăn:
-A….tiểu thư ơi…đừng vào đó…cậu chủ còn ngủ!
-Đâu có vấn đề
gì! Con đến để gọi bạn ấy thức mà-Nó tươi cười,rồi đi tiếp.Dù bản thân cũng đang
trọng thương nhưng cũng có thành ý đến thăm nom,nó chắc rằng Vũ Khánh sẽ vô cùng
bất ngờ khi thấy nó đột ngột ghé đến mà không một lời báo trước.Vâng,sự bất ngờ
này,thật sự mà nói là ngoài mong đợi,một bất ngờ hoành tráng quy mô,và không chỉ
có Vũ Khánh mới bất ngờ thôi đâu,mà còn người đem đến bất ngờ cũng phải bị bất
ngờ nữa.
Ông quản gia như đoán trước được điều gì,thở dài một tiếng.Cả
ông cũng hiểu,chỉ trong vài giây phút ngắn ngủi nữa thì trời sẽ nổi giông nổi
gió,bão tố phong ba,cuồng phong sấm chớp và ông chắc rằng cả cái nóc nhà này
cũng sẽ bị tốc lên mất luôn.Nói tới đây,thì trở lại với phần của anh chàng rắc
rối.Hắn nhăn nhó mặt mày,bất lực đẩy Nhã Lệ ra và nặng nhọc đứng dậy,ai ngờ vấp
phải cái chân của cô ả và rồi…
Đó cũng chính là bản án tử hình tại chỗ
dành cho hắn…
==> Hix hix, tác
giả viết có tới đây thôi ah.
Sau nhiều giờ suy nghĩ,cuối cùng nó quyết định tịnh dưỡng tại nhà,nó không muốn ở cái nơi quái quỷ này thêm một giây một phút nào nữa.Nó liếc mắt nhìn hai con người tồi tệ phía bên kia,thật là khiến nó sôi máu lên mà,cái gì mà thân thiết quá trời luôn vậy?! Ngứa mắt quá! Nếu biết trước có ngày hôm nay,thì nó thà ở nhà để bác sĩ riêng chăm sóc còn hay hơn.
Vậy là tối hôm đó,Anh Nghi xuất viện,lòng dạ vẫn còn thầm nguyền rủa đôi uyên ương trời đánh kia.Trong phòng bệnh,giờ chỉ còn lại Kì Dương,Vũ Khánh và Nhã Lệ.Ngồi ngẫm một hồi lâu,cậu cũng đưa ra phương án tốt nhất,hoặc rời khỏi đây,hoặc ở lại chung sống với tên vũ nữ ấy.Và tất nhiên,phương án thứ hai đã bị loại.Kì Dương ra lệnh cho ông quản lí thu xếp đồ đạc,sau đó cậu rời bệnh viện cùng ông ta và bước vào con BMW phóng đi mất hút.
Vậy là phòng không gác trống,bạn cũ đã đi hết rồi…
Vũ Khánh thở dài một tiếng,thừa biết là Nghi giận mình…
thật khó chịu…Vậy là một lần nữa hắn phải nếm trải cảm giác cô đơn…
-Làm thủ tục cho tôi xuất viện!Tôi muốn được chăm sóc ở nhà,nơi này ngột ngạt quá!-Hắn nói,mặt có phần bực bội.
Nhã Lệ nghe vậy liền nũng nịu,dụi dụi đầu vào người hắn,thì thào bằng chất giọng..truyền nhiễm:
-Em sẽ chăm sóc cho anh mà!
-Chị tránh ra cho em thở đi…-Hắn nhăn nhó đáp lại,chị thật là phiền toái,báo hại Anh Nghi giận luôn cả hắn cơ mà.
-Em muốn sống chung nhà với anh,có được không?
-Không.
-Sao lại không được?-Cô ả bắt đầu cau có,lời nói có phần hờn dỗi-Anh chê em rắc rối phải không?
Bingo! Hoàn toàn chính xác.
Còn khỉ gió gì mà không phải nữa,chị là một rắc rối to cho em đấy! Chị bám theo em đến nỗi vợ em giận cả em,cứ tưởng về Việt Nam sẽ được yên ổn,nhưng ai ngờ….
Hắn ước gì mình có thể nói câu đó,nhưng,vẫn là không thể! Đành dối lòng thêm lần nữa …
-Một nam,một nữ,em sợ danh tiếng của chị bị ảnh hường!Vả lại chị cũng có nhà,làm sao sang nhà em sống được…không phải em ích kỉ đâu!Chị hiểu cho em giùm…
Cô ta nghe vậy hai mắt long lanh,nũng nịu nói:
-Em…em hiểu lầm anh!
-Không sao!Chị về nhà trước nha,đừng lo cho em,giờ thì em phải thu xếp vài việc để xuất viện rồi…
Vâng! Trước mắt thì hắn đã qua khỏi kiếp nạn.Bắn pháo bông ăn mừng thôi!!!!
Ồ yeah!
Tối hôm đó,Vũ Khánh không ngủ,ngồi trầm ngâm bên cửa sổ.Ông quản gia thấy vậy liền bước vào phòng,ân cần hỏi:
-Cậu chủ đang buồn về chuyện với tiểu thư Anh Nghi?
Hắn khẽ thở dài một tiếng:
-Nghi giận tôi rồi!
Ông quản gia như hiểu được điều gì,liền trấn an Vũ Khánh và xin phép lui ra ngoài.Có một số chuyện ông cần tham gia để giải hòa cho cậu chủ.
Đứng dọc hành lang,ông nhấn số và gọi điện đến cho Anh Nghi,ông đang làm gì,họa chăng chỉ ông mới biết.
-Alo?-Bên kia đầu dây là giọng của nó.
-Tiểu thư à,chúng ta cần nói chuyện….
***
Đêm dài đã trôi qua,và đấy là một buổi sáng chủ nhật,khi Vũ Khánh còn đang mơ màng ngủ…
-Anh Khánh ơi! Dậy đi!Anh Khánh ơi!!-Chất giọng oanh vàng lảnh lót của Nhã Lệ lanh lãnh trong phòng hắn và thứ âm thanh ấy đủ làm người khác sởn da gà.Hắn vẫn còn ngủ say như chết,chưa hề có động tịnh.
-Anh yêu!Sáng rồi mà!Dậy mau!-Nhã Lệ vẫn kiên nhẫn ở đó,lay lay tay hắn.
Vũ Khánh nhíu mày,hắn đã bắt đầu có phản ứng.Phải nói là rất ư là bực bội khi trong lúc đang yên giấc mà có cái đứa chết tiệt nào đấy cứ ngồi lãi nhãi bên tai.Nhăn mặt lại,hắn đẩy tay Nhã Lệ ra và ngủ tiếp,thân thể hắn mang đầy thương tích chưa đủ khổ hay sao mà đến ngủ cũng không được thẳng giấc nữa!
Cô ả trở nên giận dỗi,đứng dậy và nhanh chân bước đến cửa sổ,giật tung