XtGem Forum catalog
Cờ Lê Số 14

Cờ Lê Số 14

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 325183

Bình chọn: 9.5.00/10/518 lượt.

ân thượng, Tuấn Kiệt bỏ tay tự phủi áo mà nói…

- Tui nói trước rồi tại cô không chịu nghe thôi!

Diệu Hằng vẫn khóc ngội sụp xuống làm hắn cũng chột dạ nhìn. Tuấn
Kiệt ngồi xuống nhìn mái tóc dài lử vai hơi rối cả lên rồi. Mắt và mũi
nàng đỏ hỉnh, mặt lem nhem vì nước mắt và tay chùi quẹt loạn cả lên.
Nước mắt cứ như rơi mải thật như cái valse thoát nước bị hư.

Tuấn Kiệt nhìn như gã ngốc rồi giơ tay ra ôm lấy nàng. Diệu Hằng lúc
này mới bất ngờ cảm nhận cái ôm rất chặt bởi cánh tay con trai mạnh mẽ.
Nàng không có cơ hội nhìn mặt hắn lúc này đã đỏ cả rồi khi “giở trò’…

- Khóc hoài anh đây đánh đó! - Giọng cứng rắn nhưng tay hắn là ôm lấy người ta hơi run run.

- Hic… cuối cùng cũng chưa bày tỏ. Tui đúng là đồ ngu tự chuốt khổ
vào thân mà! - Diệu Hằng thấy mình thật ngốc khiến mình mãi cũng không ngốc đầu lên nhìn ai nổi vì quá thảm.

- Thì ít ra cũng dứt điểm luôn, đau một lần rồi thôi cho đáng.

- Ừhm … hic một lần cho đáng!

Diệu Hằng khóc một lúc mới lùi ra khỏi cái ôm. Nàng chùi nước mắt
nhìm cảm kích vì Tuấn Kiệt ở bên xoa dịu cho mình lúc tồi tệ thế này…

- Cám ơn ông nhiều. Nếu lúc đó không có ông tui tiêu rồi!

Hắn nhìn nàng chưa nín hẳn đã cười trông thật ngáo mà. Và hắn nói…

- Cô đừng yêu đơn phương nữa! - Giọng hắn chân thành nhưng nàng cười xem đó là lời an ủi.

- Ừh, tui sẽ cố gắng vượt lên chính mình như trong gameshow.

- Không cần… Chỉ cần cô được ai đó yêu đơn phương thôi…

Diệu Hằng nghe không hiểu liền thì hắn nói tiếp…

- Từ giờ tui sẽ yêu đơn phương em đó thế thì khỏi đau khổ nữa!

Nước mắt nàng không còn rơi nổi ngẩn ra nhìn Tuấn Kiệt mà đờ đẫn như con ngốc. Vẻ mặt của hắn không giống giỡn, hay là xoa dịu cho nàng. Đại ca của trường che nửa cái mặt đỏ của mình vì cũng nói ra rồi. Diệu Hằng tự dưng nghe đầu óc còn quay cuồng loạn xạ hơn nữa.



Anh hai cầm bàn chải đánh răng đạp cửa phòng

- Nè!!! 6h30 rồi em còn không dậy hả?

- Em không đi học đâu!!! - Diệu Hằng chui rút trong chăn,
cuộn thân trên giường còn hơn con cuốn chiếu. Ông anh trai bạo lực xông
vào lấy chân đá em gái miệng chửi.

- Có bị bệnh đâu mà không đi. Gần thi hkII rồi mà lười biếng hả? Dậy mau nhóc con!

- Ahh … em không muốn đến trường đâu ak!

Phong bạo lực nắm dò lôi em gái ra khỏi giường. Diệu Hằng đâu phải lười đi học mà là sợ phải đến cái nơi có thể gặp “gã đó” nha.

Cà Thanh Hải mối tình đầu không có hồi kết mà nàng còn không ngại gặp thế mà tên đầu gấu nọ hại nàng . Hắn đã nói cái gì đó kinh khủng đến
mức nàng không còn buồn nổi việc Hải không Thích mình.

Anh hai dừng xe trước cổng trường thì Diệu Hằng ũ rũ bước xuống không chút sức sống. Ông anh kí vào đầu nàng một cú muốn nát sọ…

- Học cho tốt vào đồ lười biếng. Chiều kêu Hải chở về anh không rước em kịp! - Anh trai nàng có kiểu yêu thương em hơi quái đảng nhưng
Diễu Hằng biết là mình được quan tâm nhiều đành ngoan ngoãn.

- Dạ! Bye bye anh hai!

Gã anh chờ em gái vào trường mới chạy đi. Nàng vào lúc chuông vừa kêu không bị đi trễ. Diệu Hằng nhìn trời trong xanh mà thở dài sao đời mình lại đột nhiên éo le như thế chứ?

Giờ nghỉ trưa, mấy con bạn thân nhìn nàng hỏi…

- Cơm của pà đâu?

- Àh… sáng dậy trễ, anh hai chở đi học nên không có đem cơm!

- Dzậy ăn chung với tụi tui nè! - Ba đứa bạn cùng đưa cơm ra làm
nàng cười, ít ra trong lúc tâm trạng khổ sở thế này nàng còn có bạn tốt.

- Thôi! Tui uống sữa no rồi!

Diệu Hằng cắm ống hút ngồi uống hộp sữa trái cây với mấy nhỏ bạn.
Nàng cố tập trung nghe và nói chuyện phiếm để đầu óc bớt stress.

Bỗng nhiên hai cửa lớp đều bị chặn lại phong toả.

Cả lớp run lên nhìn đám hoc sinh quậy phá cá biệt nổi tiếng do Tuấn
Kiệt cầm đầu đứng đó. Mặt nàng không còn hột máu vội chui xuống gầm bàn
vừa trốn vừa niệm kinh cầu khẩn cho mạng nhỏ của minh.

Mấy con bạn của con này nuốt cơm không nổi nhìn hotboy quậy phá của trường bước vào. Hắn nhởn nhơ gõ xuống bàn mấy cái…

- Ra đây hay muốn cả cái lớp này nhìn cảnh án mạng!

- Woa! Lại gặp nhau rồi bạn thân iu! Sao trùng hợp zậy?

Nàng chui ra cười nói thiếu điều trào ra huyết lệ. Tuấn Kiệt cười vì
biểu tình khốn đốn trên mặt nàng mà nắm sau cổ áo đồng phục của nàng mà
lôi đi. Diệu Hằng kêu cứu mà không ai sẵn sàng can đảm làm anh hùng cứu
nữ sinh yếu đuối cả.

Thêm mấy con bạn thân “ tình nghĩa” đến mức chỉ lôi điện thoại ra
chụp hình Tuấn Kiệt vì hiếm khi thấy được đại ca ở cự ly gần và còn vẩy
tay vĩnh biệt nàng. Đúng là hoạn nạn mới biết chân tình mà, Diệu Hằng
không muốn ngày này năm sau là đám giỗ của mình đâu.

Cả dãy hành lang khối 11 ai cũng ra nhìn tình cảnh có một không biết có xảy ra lần hai không đây. Anh Tú học lớp 111 đầu khối cũng ra nhìn Tuấn Kiệt. Hải cũng ra nhìn người bị Tuấn Kiệt lôi đi tàn bạo là Diệu Hằng mà chạy theo…