Duck hunt
Cô Dâu Bỏ Trốn

Cô Dâu Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329702

Bình chọn: 10.00/10/970 lượt.

thăm bố thường xuyên đấy....!!

- Vâng....!!

Đào đi gần như là chạy. Bước vội vào xe tắc xi. Đào giục.

- Đi thôi...!!

Do phải chăm sóc Duy nên Vân không thể đến trường học. Vân
không yên tâm bỏ Duy lại một mình, chỉ cần vắng Vân có một lúc là Duy lại gào
lên gọi tên Vân. Duy bám Vân như một đứa trẻ mới sinh bám mẹ.

Vân tranh thủ học thêm ở nhà, mặc dù không nhìn thấy được gì
nhưng Duy là một người thông minh nên Vân được Duy dạy học ở nhà. Chỉ cần đọc đề
hay hỏi Duy bất cứ một câu hỏi gì Vân được Duy trả lời ngay. Vân vui sướng,
càng ngày Vân càng hiểu và càng ngày Vân càng thông minh.

Ở bên Duy có năm tháng. Vân được Duy dạy gần hết chương
trình học, Vân vui sướng nhưng cũng hơi buồn vì phải xa bạn bè. Ánh mắt của Vân
dõi về một nơi xa xăm, nơi đó có ông nội, có ba mẹ, có con bạn thân Thu, có ông
anh trai đáng yêu Khoa và có bà nội, người hết lòng yêu thương Vân và còn lũ bạn
nghịch ngợm trong lớp nữa chứ. Trên môi của Vân nở một nụ cười.

- Vân.! Vân...! Em ở đâu rồi....?

Vân rời cửa sổ, bước vội lại nắm lấy tay Duy. Vân âu yếm hỏi.

- Anh đang tìm gì à...??

Duy vui mừng nói.

- Lúc nãy anh vừa tìm được một hòn bi mà hồi bé anh đánh
rơi...!!

Vân bật cười.

- Anh nói thật hay đang nói đùa thế...??

Duy chìa tay cho Vân xem, đúng là có một hòn bi màu xanh ngọc
bích tuyệt đẹp đang nằm trên tay của Duy.

Vân rơi lệ, Duy kinh ngạc nhìn Vân hỏi.

- Sao em lại khóc...!!

Duy lo lắng.

- Em đang nghĩ gì hay sao mà dạo này trông em gầy dộc và
xanh xao quá....??

Vân ngừng khóc, đôi mắt tròn xoe nhìn Duy không chớp. Vân
bàng hoàng hỏi gấp.

- Anh...anh vừa nói gì...??

Duy nhướng mắt trêu.

- Thế nào hả cô bé hay khóc, anh hỏi em là em đang nghĩ gì ở
trong đầu....??

Vân siết tay Duy thật chặt, đưa hai ngón tay trước mặt của
Duy. Vân hỏi.

- Mấy ngón tay đây anh....??

- Tất nhiên là hai ngón rồi, sao em lại hỏi anh thế.....??

Vân lùi xa Duy một bước, môi của Vân nở một nụ cười, còn nước
mắt của Vân thi nhau rơi xuống. Duy lo lắng hỏi Vân.

- Tại..tại sao em khóc, có phải là anh đã làm gì cho em buồn
đúng không...??

Vân run run.

- Anh...anh nói đi ở đây có mấy cái bàn...??

Duy nhìn trạng thái tinh thần kích động của Vân. Duy chẳng
hiểu gì cả nhưng cũng trả lời Vân.

- Có tất cả hai cái, một cái ở góc phòng, một cái ở gần cửa
xổ...!!

Vân ôm chầm lấy Duy, Vân sung sướng hét lên.

- Anh...anh đã nhìn thấy được rồi...!!

Duy giật mình nhìn và quan sát xung quanh, đúng thế bây giờ
Duy có thể nhìn được mọi thứ, kia chẳng phải là giường ngủ của Duy hay sao, còn
kia là bàn học Duy vẫn thường hay ngồi đọc sách, tủ sách mini, cái đèn bàn, ánh
nắng mặt trời chói chang, màu xanh của lá cây ngoài cửa xổ và người con gái
đang ôm Duy thật chặt trong vòng tay.

Duy vội đẩy Vân ra. Duy ngắm nhìn Vân từ đầu xuống chân. Bàn
tay của Duy sờ lên mặt, lên mũi, lên cằm, lên tóc, lên trán của Vân. Nước mắt
lăn dài trên má, đôi môi nở một nụ cười trong sáng như gương. Duy tha thiết gọi.

- Vân.....!!

Cả hai lại ôm chầm lấy nhau. Duy ngắm nhìn Vân không biết
chán, đã gần sáu tháng sống trong bóng tối nay nhìn thấy được ánh sáng mặt trời.
Duy cảm tưởng như Duy vừa mới được cứu sống và Vân chính là người đã lôi Duy
thoát khỏi vũng bùn tăm tối đó.

Duy thì thầm.

- Cảm ơn em, người vợ anh yêu...!!

Vân đỏ bừng mặt nói.

- Anh...anh đang nói gì thế. Ai là vợ của anh....??

Duy nịnh.

- Thôi mà, chả phải em nói là cho dù có xảy ra chuyện gì em
cũng không rời xa anh cơ mà. Tại sao bây giờ anh hỏi cưới em, em lại từ chối....!!

Vân đẩy Duy ra. Vân phóng thật nhanh ra cửa, vừa chạy Vân vừa
gọi.

- Bà ơi...!! hai bác ơi...!! mọi người ơi...!!

Khi biết được Duy có thể nhìn thấy được mọi thứ, mọi người
trong gia đình ai cũng vui mừng, bà Jenny rơi lệ, bà ôm chầm lấy Vân, ai cũng
nói cảm ơn Vân mãi. Vân cảm thấy ngượng ngùng. Vân không quen được mọi người
tôn sùng và được coi trọng quá lên như thế này. Vân đỏ bừng mặt ấp úng nói.

- Mọi người đừng...đừng làm cho con cảm thấy ngại.
Con..con....!!

Vân cúi gằm mặt xuống không nói được tiếp nữa. Bà Hồng Trà
giải vây cho Vân.

- Thôi chúng ta vào tiệc nào. Chúc mừng Duy tai qua nạn khỏi....!!

- Vâng....!!

Tất cả mọi người đồng thanh la to. Vân ngán ngẩm cái không
khí tiệc tùng này nên lựa lúc mọi người còn đang bàn luận về kinh tế và về thị
trường. Vân bước ra vườn. Đứng nhìn ánh trăng bàng bạc chiếu rọi xuống vườn đẹp
làm sao. Duy đứng đằng sau Vân âu yếm hỏi.

- Tại sao em không tham dự tiệc cùng với mọi người....!!

Vân quay lại đáp.

- Em xin lỗi nhưng em không thích. Em chỉ muốn được yên tĩnh
thưởng thức khung cảnh xung quanh....!!




Duy trêu.