XtGem Forum catalog
Cô Dâu Bỏ Trốn

Cô Dâu Bỏ Trốn

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329800

Bình chọn: 8.00/10/980 lượt.

>
Thân thể của Công lúc này đã bị muốn vàn vết thương thâm
tím, khuôn mắt méo mó vì những cú đấm, ở dưới hai khóe mắt đã bị rách toạt, máu
đang chảy ra từ miệng, từ mũi. Đôi bàn tay bị bẻ quặt về phía sau, bọn chúng
đánh Công một cách không thương tiếc. Công mấp máy môi.

- Anh....anh...nói gì.. Tôi...tôi..không hiểu...!!

Tên kia bồi thêm cho Công một cú thật đau vào bụng. Hắn ta
quát.

- Mày định thử sức chịu đựng của tao hả. Mày có muốn tao chặt
cụt đi hai ngón tay phải của mày và rạch một đường thật dài trên khuôn mặt trắng
trẻo đẹp trai của mày hay không....??

Cả cơ thể của Công không rét mà run. Nếu bị hủy hoại đi
khuôn mặt thì hắn thà chết đi còn hơn. Hắn không thể nào chịu đựng một khuôn mặt
đầy sẹo trông giống như đầu gấu đi ra đường và hắn phải sống làm sao khi ngày nào
soi gương hắn cũng phải nhìn khuôn mặt biến dạng của hắn. hắn lập cập nói.

- Em...em xin anh...tha ...tha cho em. Em sẽ đưa tất cả số ảnh
đó cho anh....!!

Tên đầu gấu nắm tóc của Công giật ngược lên, hắn dí sát
khuôn mặt đằng đằng sát khí của hắn vào khuôn mặt rách nát của Công.

- Tao cảnh cáo mày, nếu mày mà dám giở trò lừa đảo với tao
thì lần sau chính tao sẽ đưa mày xuống mồ....!!

...................

Trong cơn mơ tràn đầy mộng mị của mình. Vân mơ về quê hương,
mơ về bãi biển xanh biển rộng bao la, mơ về con đường, mơ về một kí ức xa xăm
mà Vân đã bị đánh cắp.

Vân chầm chậm thả bộ dọc trên bải biển. Cát thật trắng. Cát
giống như những mảnh pha lê vụn trải dài dưới chân. Nắng tháng tám chói chang,
lấp lánh trên sóng biển, rực rở trên núi đồi. Với chiếc áo phủ trên vai, Vân chậm
chãi bước.

Vị mặn của biển phảng phất trong gió tạo cho Vân một cảm
giác thoải mái dể chịu. Bãi biển thật vắng. Sóng hết trườn lên bãi lại rút ra
xa, để lại những vết chân thành hàng, những vết chân cô độc. Cô độc ư?

Vân nhíu mày. Tâm hồn Vân như trôi vào một khoảng không gian
xa vời nào đó. Hôm nay đã cuối tháng tám. Tiết trời vẫn còn lạnh gió về từ
ngoài khơi không ngừng thổi.

Nắng đã lên mà vẫn lạnh Trong những tháng đầu năm này, biển
thường rất vắng. Biển không còn là điểm vui chơi. Mùa hè thì ngược lại. Bãi biển
lúc nào cũng là người với người. Trẻ con có, người lớn có, rượt đuổi, nhặt vỏ
sò, bơi lội. Mùa hè là thiên đàng của lũ trẻ. Còn bây giờ? Cả một bãi biển rộng
lớn chỉ còn lại vết chân của Vân.

Vân cúi xuống, lẩm nhẩm đếm vết chân chưa bị xóa đi của
mình. Ở cuối bãi, đằng kia là bến cá, nơi các thuyền câu ra đi và trở về. Bến tầu
thì bao giờ cũng ồn ào, nhưng cái ồn ào đó không làm mất đi cái không khí thân
mật, cố hữu của địa phương. Ở đây, cách chợ huyện không bao xa, chính bến cá
này đã duy trì và giữ cho chợ huyện phồn vinh mãi. Vân nhớ rất rỏ từng con đường,
từng góc phố....

Vân có cảm tưởng là cứ thả dọc thế này, vòng qua những hòn
đá to đến tận chân trời. Vân đã đi như thế nhiều lần. Một tiếng, hai tiếng, ba
tiếng, đi từ sáng sớm đến tối mịt. Nhưng, những lần đó không phải chỉ có dấu
chân của Vân in trên cát, mà còn có dấu chân người khác. Một đôi chân đàn ông dịu
dàng khỏe mạnh, đôi chân sẵn sàng theo Vân đến tận cùng trái đất. Thế bây giờ,
bước chân kia đâu rồi?

Vân rùng mình cơn gió vừa qua lạnh quá. Vân ngẩng lên hòn đá
trước mặt kia còn sừng sững. Cái hòn đá mà năm này tháng nọ, đứng trơ gan giửa
đất trời không thay đổi. Đôi lúc Vân thấy nó giống như một quái vật đang nhe
răng dọa người. Cạnh đó cũng có những tảng đá phẳng. Lúc nhỏ đây cũng là nơi
chơi trò trốn tìm tuyệt nhất. Mỗi lần Vân mà trốn vào đây là có khi cả tiếng đồng
hô sau, đám bạn cũng tìm không ra.

Nhưng không phải chỉ có lúc chơi trò trốn tìm, mà ngay cả
khi Vân buồn. Khi Vân cần một chổ để giam mình suy tư, Vân cũng đến đây. Chỉ cần
chui người qua những kẻ đá, là Vân có thể đến một chiếc động nhỏ mà ngày xưa
Vân đã đặt cho nó cái tên là "Hang Rơi". "Hang Rơi" có một
cái hang, có thể ngồi ở trong ngắm những đám mây trắng bay bồng bềnh trên trời
cao. Nóc động mở rộng ra bầu trời. Và có lẽ không có ai là không biết đến bí mật
của động đá đó, ngoại trừ Vân.

Vân chợt thấy lòng đau nhói. Có một cái gì đó lay động trong
lòng. Bất giác Vân quay người lại đi vào đất liền.... Qua khỏi dãy rừng chắn
gió kia là sẽ đến một nơi mà, nơi đó, Vân đã gặp người ấy. Rừng chắn gió ở đây
được tạo thành bởi nhiều cây có dáng dấp giống như cây thông.

Lúc nhỏ, Vân không phân biệt được. Vân cứ thắc mắc, không lẽ
thông mọc được trên cát ư? Thông không mọc ở trên núi cao, nơi có khí hậu râm
mát chứ. Mãi đến lúc lớn lên, Vân mới hiểu ra, nó không phải là thông, mà là
cây dương. Một loài cây lá kim.

Qua khỏi khu rừng, thêm khoảng trăm thước, Vân đến một vùng
đất cát mịn. Trên cát có những quả to như quả thông nằm rải rác. Vân cúi xuống
nhặt một quả lên. Mấy năm trước Vân cũng thường hay vào rừng rong chơi. Vân vừa
đứng lại, đã nghe có giọng nói nhỏ.

- Bầu trời hôm nay đẹp quá đúng không....??

Vân giật m