iả có những thứ ban đầu chẳng hề để ý, nhưng sau này lại cứ lật đi lật lại trong tâm trí giống như một thước phim cũ không hề thiếu bất cứ chi
tiết nào. Cũng giống như buổi sáng chủ nhật ấy, cô đã chẳng còn lòng dạ
nào mà ngắm cảnh vật xung quanh, vậy mà mỗi khi trí nhớ cố tình chiếu
lại thước phim cũ, từng thứ, từng thứ lại được bày ra vô cùng rõ nét,
sống động, chi li… Bắt đầu từ những đốm nắng vàng tươi trên nền đá tổ
ong màu xám giữa thảm cỏ xanh mướt. Rồi đến hàng rào gỗ, bụi hoa hoàng
anh, giò lan hồ điệp và những con ong nghệ…
Sáng thứ Hai, Thảo Nguyên vẫn đi làm như bình thường. Khi gặp rắc rối càng lớn, cô lại càng phải bình tĩnh. Còn nhớ hồi mới được nhận vào làm ở Chi nhánh 1, chưa quen xử lý công việc và cung cách làm việc của công ty mới, cô xuất đơn hàng đầu tiên mà giống như con kiến trong chảo lửa, mọi thứ rối tinh rối mù như một mớ bòng bong. Cô lo lắng đến độ lúc nào cũng sẵn sàng bốc cháy. Nhưng có nhảy loạn lên thì cũng chẳng giải
quyết được điều gì, có khi còn làm gai mắt những người khác. Cô học được cách ngồi yên một chỗ mà quan sát tứ phía, bất kỳ vụ việc nào phát sinh cũng tiếp nhận với một thái độ bình tĩnh rồi mới tìm cách tháo gỡ. Quả
nhiên, chưa hết thời gian làm việc buổi sáng, đã có người gọi điện thoại cho cô hẹn gặp.
- Ta là ông của Thế Phong và Trường Giang đây. Tối nay cô có thời gian không? Ta có chuyện cần nói với cô.
- Vâng ạ!
Cô lễ phép đồng ý. Khi gấp điện thoại lại, cô không hề
cảm thấy ngạc nhiên, thậm chí là còn có chút mong chờ cú điện thoại này. Ngày hôm qua, lúc người giúp việc mở cửa chào đón, ba Thế Phong từ thư
phòng bước ra, mẹ anh từ trong phòng bếp chạy lại, còn ông nội anh thì
từ trên lầu khoan thai bước xuống. Nguyên có cảm giác đôi mắt từ trên
cao của ông ấy đang xoáy vào cô, xuyên qua linh hồn, nhìn thấu suốt mọi
suy nghĩ đang chạy hỗn loạn trong đầu. Cô không dám ngước nhìn lâu, bèn
bẽn lẽn cười, cúi đầu xuống nền nhà. Sàn gỗ lát nền có những đường vân
xoáy đồng tâm như những hố đen nhỏ không ngừng loang ra, có ảo giác như
chúng đang loang tiến đến chỗ cô đứng, khiến cho cô bất giác lùi lại một bước. Bàn tay ấm áp của Phong vẫn đỡ nhẹ sau lưng cô. Anh đang đợi mọi
người tiến đến gần hơn nữa để giới thiệu bạn gái với từng thành viên
trong gia đình. Thấy còn thiếu mất một người, anh hỏi:
- Trường Giang đã đến chưa ạ?
Một gương mặt quen thuộc xuất hiện ngay sau lưng người ông. Trường Giang
đứng đó, nụ cười nở trên môi bất giác đông cứng, mắt khẽ nheo lại giấu
đi cảm xúc hỗn tạp. Giây phút ấy, những hố đen đã sụp xuống dưới chân
Nguyên, nhấn chìm toàn bộ cơ thể cô một cách không thương tiếc. Cô không thể ngờ rằng một ngày, mình lại bị vướng vào tình huống trớ trêu này.
Kinh nghiệm giao tiếp không cho cô đủ bình tĩnh để xử lý tình huống hiện tại. Nhưng lạ lùng một điều là mọi thứ lại diễn ra một cách bình
thường, hoặc có vẻ bề ngoài của cuộc ra mắt thông thường. Ông nội của
Thế Phong, cũng là ông ngoại của Trường Giang, người mà cô đã gặp một
lần trước cửa căn hộ của anh, làm như mới gặp cô lần đầu. Trường Giang
thậm chí còn giả vờ giỏi hơn, tỏ vẻ ngạc nhiên thú vị: “Thì ra là nhân
viên cũ của Chi nhánh 1 à?”.
Khi Thảo Nguyên rời khỏi quán trà Thái Sơn, cô như đang bước trên đôi
chân của người khác. Ánh mặt trời buổi trưa rực rỡ trên đầu khiến người
ta hoa mắt. Còn trong tim cô, màn đêm u tối nhất đang vùng vẫy thoát ra.
Một người bảo vệ tiến tới cẩn thận hỏi:
- Này cô, cô có cần tôi gọi giùm một chiếc taxi không?
Nguyên ngơ ngẩn nhìn người đó giống như không hiểu ông ta đang nói gì. Hai bên còn đang trừng mắt nhìn nhau thì một chiếc xe hơi màu bạc dừng lại ngay bên vệ đường. Trường Giang từ trong xe bước ra, chạy tới trước mặt
Nguyên.
- Sao em lại ở đây?
- Em…
- Lên xe đã rồi hãy nói.
Giang đặt cô lên xe, đóng cửa cẩn thận rồi mới đi vòng qua phía cửa lái. Anh ngồi vào xe, khởi động máy và quay sang hỏi:
- Em muốn anh chở đi đâu?
- Giờ này, có quán bar nào mở cửa không nhỉ? – Nguyên không trả lời mà đột nhiên hỏi lại. – Anh có biết quán nào không?
Giang ngạc nhiên, nghĩ cô hỏi đùa. Ngắm kỹ cô, anh mới thấy nhiều điều bất
thường. Cô hình như đang bị kích động, ánh mắt hoảng loạn, khuôn mặt
trắng bệch trông có vẻ ngẩn ngơ anh chưa bao giờ thấy. Giang lờ mờ đoán
ra được nguyên nhân, tự nhiên thấy trái tim bên ngực trái nhói lên. Anh
dịu dàng bảo:
- Anh nghĩ, các quán bar ở thành phố này đều chỉ hoạt động buổi tối thôi. Sao vậy? Em muốn uống rượu?
- Ha ha… Tự nhiên em thấy nếu bây giờ uống vài ly cũng không tồi. Em… ha
ha… Thôi tốt nhất vẫn nên về văn phòng tiếp tục làm việc.
Cô muốn dùng tiếng cười để che dấu sự bối rối của bản thân nhưng cười ra nghe thật gượng gạo. Tuy nhiên, Giang lại nói:
- Nếu em muốn uống, vẫn có một nơi có thể đến!
Nơi có thể đến ấy, chính là căn hộ chung cư của anh.
Bên ngoài cửa sổ, nơi tấm rèm màu kem nhạt được kéo ra hết