mới
hoàn thành, ngân hàng mới giải ngân, tiền mới được chuyển về tài khoản
của Thành Tín nên họ không thể dời sang ngày khác được. Vậy là Nguyên và Giang phải chấp nhận vắng mặt ở buổi tiếp xúc với các nhân sự đến từ
Tổng công ty vào buổi chiều. Tuy nhiên, nếu kết thúc công việc sớm thì
họ có thể về lúc giữa buổi còn không thì đành góp mặt vào phần tiệc buổi tối vậy.
Đến giờ phải đi qua bên ngân hàng đối tác, Giang và Nguyên bước vào
thang máy cùng nhau đi xuống dưới. Mặc dù chi nhánh có tài xế nhưng mỗi
lần ra ngoài Giang đều tự mình chở Nguyên đi. Anh muốn mình được ở riêng một chỗ với cô nên tận dụng được chút nào hay chút ấy, cũng không nề hà chuyện chức vụ này nọ. Xe của công ty là một chiếc Honda Civic 4 chỗ
màu bạc đã được tài xế chuyển tới, đậu sẵn ở trước cổng. Giang nhận chìa khóa từ bác tài, dừng lại ở chỗ ghế phụ mở cửa xe, còn cầm giúp tập tài liệu để Nguyên lên xe trước. Đồng phục váy áo công sở của Chi nhánh 1
đẹp thì đẹp thật nhưng có một điều bất tiện là váy bó rất sát vào cơ
thể, lại dài quá đầu gối một chút, chất liệu không thun, đường xẻ thấp
nên mỗi lần bước lên bậc thang hay leo lên xe rất vướng víu.
Nguyên cố nghiêng người rướn chân lên xe, cảm giác như đường xẻ váy
sắp toạc ra đến nơi, cô hốt hoảng đưa tay giữ lại, thế nào lại thành ra
mất đà, suýt ngã nhào. Một bàn tay mạnh mẽ đưa ra đỡ cô lại. Cái đụng
chạm nóng bỏng. Độ ấm của bàn tay ấy rất quen thuộc, như bao lần trước
đây đã từng nắm tay cô đi dạo dọc công viên trường Mỹ Thuật những buổi
chiều êm ả. Tại sao sau một thời gian đã quá dài như vậy đối với cô, hơi ấm bàn tay ấy vẫn không giảm đi chút nào? Cả những tác động sâu sắc mà
nó mang lại cho cô, cũng chẳng hề mảy may suy chuyển? Vào lúc Nguyên
đang chìm đắm trong dòng suy tưởng của mình, Giang đã nắm lấy tay cô,
cánh tay anh làm bệ đỡ cho cô vịn lấy mà trèo vào trong xe. Bàn tay cầm
xấp tài liệu che chắn phía trên đỉnh đầu Nguyên để cô tránh đụng vào
phần khung cửa kim loại. Chiếc Honda Civic chậm chạp rời đi.
Chỉ vài giây sau đó, một chiếc Mercedes màu đen sáng bóng trờ tới thế chỗ. Thế Phong ngồi ở hàng ghế sau. Nhưng những gì vừa diễn ra trước
mắt, anh nhìn thấy rất rõ.
Suốt cả một buổi chiều dài đằng đẵng tiếp xúc với nhân viên của mình
mà tâm hồn của vị Tổng giám đốc của Thành Tín danh tiếng lẫy lừng cứ để
đi đâu đâu. Chốc chốc anh lại liếc ra phía cửa, tưởng tượng cái cảnh một cô nhân viên kinh doanh đi làm trễ, lại còn cài lệch cả cúc áo đã náo
loạn không khí trang nghiêm trong phòng họp ngày hôm đó như thế nào.
Ngay cả giờ đây, đang ngồi trong buổi tiệc chiêu đãi của Chi nhánh 1
tại nhà hàng Sài Thành sang trọng, những món ngon và không khí vui vẻ
trên bàn tiệc vẫn chẳng át đi nổi tư vị nhạt nhẽo đang tràn ngập lòng
anh. Bác Huynh, Giám đốc nhân sự của Thành Tín, một nhân viên lão làng
và rất mực trung thành với công ty từ thời ba anh còn tại vị nói nhỏ với Phong:
- Xin Tổng giám đốc hãy tạm gỡ bỏ ánh mắt đăm chiêu ấy đi. Cả năm
nhân viên mới có được một dịp để tiếp xúc với lãnh đạo thân mật như thế
này thôi.
Thế Phong gật đầu, tay cầm cốc bia đầy tràn lên, quay sang nói với Ngọc Thái:
- Giám đốc Thái, phiền anh cùng chúng tôi đi chạm cốc với mọi người ở đây.
Giám đốc Thái nãy giờ lo lắng không biết mình hay đội ngũ nhân viên
đón tiếp có điểm gì thiếu chu đáo khiến sếp Tổng không hài lòng, giờ
nghe thấy vậy trong bụng mừng như mở cờ, vội vội vàng vàng đứng lên dẫn
đám người trên Tổng công ty qua các bàn giới thiệu. Mọi người hỏi han,
rồi chúc tụng lẫn nhau; bia rót liên tục, tiếng chạm cốc, tiếng “dô”
vang dội, không khí vô cùng hào hứng. Thảo Nguyên và Trường Giang từ
ngoài đi vào bắt gặp đúng khoảnh khắc náo nhiệt đấy. Đồng nghiệp thấy
họ, nhao nhao lên:
- Giám đốc Tài chính và Nguyên sao bây giờ mới tới! Phạt đi! Phạt đi!
Giang tới bắt tay Thế Phong, rồi tới mấy người của Tổng, chào hỏi hết lượt mới áy náy nói:
- Xin lỗi, các vị xuống lại không ở nhà đón tiếp từ sớm. Xin được tạ lỗi.
Trong công ty, rất ít người biết quan hệ họ hàng của hai người bọn họ nên trước mặt người ngoài, cả Thế Phong lẫn Trường Giang đều không tỏ
ra vồn vã, thân mật. Nguyên cũng đến chào lãnh đạo, sau đó vội vội vàng
vàng định chuồn sang bàn của phòng kinh doanh tìm chốn ẩn náu an toàn.
Nhưng đời vốn không như là mơ và giám đốc Thái chính là người giết chết
mộng mơ của cô. Anh kéo Nguyên:
- Nguyên sang bàn anh ngồi đi. Các bàn kia kín chỗ hết rồi.
Mọi người lục tục về lại chỗ của mình. Thảo Nguyên, trớ trêu thế nào
lại bị xếp cho ngồi giữa Thế Phong và Trường Giang. Cô cả buổi chiều nay cùng Giang họp với bên ngân hàng, bị truy hỏi về vấn đề sản xuất-bán
hàng phải trả lời đến khô cổ nổ hầu, bây giờ còn bị tra tấn tinh thần
kiểu này, nên quyết định mặc kệ thế sự. Cô sẽ tạo hình một cây nấm, ngồi im thin thít. Giám đốc Thái nháy mắt mấy lần, nhắc cô phải hoạt bát lên cho không khí tiệc được rôm rả vì bàn này trừ một cô trên tổng ra thì
chỉ còn lại Nguyên là nữ,
