nói rồi lui đi
Tên nhỏ nhen. Tính toán với cô, vậy mà ngay cả chè khúc bạch cũng chỉ có hai phần, rõ ràng không cho cô ăn mà. Ích kỉ, nhỏ mọn.
Một lúc sau, phục vụ bưng thức ăn bày lên bàn. Phần ăn ba người là ba món mặn một món canh, không tệ, không tệ.
-Nào, ăn thôi.-Hạ Đồng vừa nói vừa gấp thức ăn cho Tiểu Lạc.
-Cảm ơn chị hai. Chị hai, anh Dương Tử ăn cơm.-Tiểu Lạc ngoan ngoãn nói, sau đó vô tư cầm đùi gà lên ăn
Hạ Đống vốn không có cách nào miễn cưỡng lại với thức ăn, cho nên không suy nghĩ cặm cụi ăn, cô đang nghĩ tới dạ dày mình là một túi rỗng không đáy, dạ dày bốn ngăn của con bò, ăn nhiệt tình, vừa gắp thức ăn bỏ vào miệng đã gắp đến miếng khác.
Dương Tử so với cô ăn còn nhã nhặn hơn, mỗi động tác đều tao nhã, lịch thiệp.
-Cô ăn để mau đi đầu thai hay sao?-Dương Tử từ tốn gắp thức ăn nói
-Liên quan anh sao?-Hạ Đồng mặc kệ anh tiếp tục ăn
-Ăn giống tôi này.
Dương Tử nói, sau đó tao nhã gắp thức ăn, chậm rãi bỏ vào miệng nhai, cứ như vậy đều đều mà tao nhã.
Hạ Đồng không quan tâm, tiếp tục ăn cách của mình.
-Thử ăn theo cách của cô một lần nữa đi.
Dương Tử tuy lời nói có chút lười biếng nhưng lại có đa phần ra lệnh.
Hạ Đồng gục đầu, làm theo lời ăn, rất chậm rất chậm gắp thức ăn, bỏ vào miệng. Biết cô thích nhất là ăn, vậy mà còn hành hạ cô bằng cách này.
Người ta nói \"Trời đánh tránh bữa ăn\" sao mà cô cứ gặp tên heo đực này quài vậy? Ngay cả ăn cũng không được ăn thoải mái nữa.
-Ăn như vậy uất ức lắm sao?-Dương Tử không nhìn cô, vẫn gấp thức ăn nói
-Không, không hề. Nào có.-Hạ Đồng lắc đầu, sau đó gấp thức ăn bỏ vào miệng cười hìhì
Dương Tử khóe môi hơi nhếch lên, sau đó chuyên tâm ăn.
Thật ra lúc nãy cô muốn nói, rất uất ức, anh biết rõ cô ăn rất nhiệt tình, ăn không cần nghĩ ngợi, chỉ cần có thức ăn là ăn, vậy mà còn bắt cô ăn từ tốn. Cô thà bị anh hạ nhục ăn không thèm mặt mũi, không thùy mị như con gái cũng được. Cô chấp nhận được bị anh hạ nhục để được ăn thõa thích.
-Chị hai, chị bị làm sao vậy?-Tiểu Lạc thấy cô ăn chỉ gấp chút ít, lại không ăn như mọi ngày, không khỏi hiếu kì hỏi
-Chị không sao.
Hạ Đồng nuốt nước mắt ngược vào trong đáp, cô rất muốn nói chị hai rất muốn ăn nhiều, nhưng mà có người không cho chị hai ăn như vậy.
-Vậy chị hai ăn tiếp đi.
Tiểu Lạc nói sau đó ăn tiếp KFC của mình.
Cô còn tưởng nó sẽ cho cô ăn một miếng KFC nào ngờ lại phũ phàng đến mức này.
Heo đực, heo đực, heo đực. Ngay cả ăn cũng giành với tôi, cũng không cho tôi ăn thoải mái, đáng ghét.
“Tách”
Vốn đang đau khổ ăn ăn cơm, thì một tiếng máy ảnh vang lên, sau đó là ánh sáng lập lòe chiếu vào người mình, Hạ Đồng ngẩng đầu lên thì thấy một người đàn ông khá già dặn, tầm sáu mươi ngoài, trên tay còn đang cầm một chiếc máy ảnh.
-Ta xin lỗi vì làm phiền gia đình cháu, nhưng mà nhìn gia đình các cháu rất hạnh phúc nên ta mới không kìm được chụp một tấm hình.
-Bác hơi, bác hiểu nhầm rồi. Thật ra bọn cháu...
-Cháu đừng ngại, mặc dù hai cháu trông trẻ người nhưng nhìn vào rất hạnh phúc, ta sẽ không nói gì đâu.-bác cười hiền hậu nhìn cô
Trời ạ, bây giờ là gì nữa đây? Sao lại nói cô và anh là vợ chồng, còn Tiểu Lạc là con của cô và anh chứ? Hiểu lầm quá lớn rồi. Không xong, không xong.
-Chắc bác...
-Hay là bác... chụp hình cho gia đình cháu đi.
Lời nói này, là do chính miệng Dương Tử thốt ra.
Hạ Đồng tròn mắt nhìn anh, gì, gì chứ? Anh vừa nói chụp hình cho gia đình cháu sao? Rốt cục đang diễn ra trò gì hả trời?
Hạ Đồng đưa tên lên trán mình, bây giờ là gì đây? Sao lại thành ra hiểu lầm lớn thế này?
-Tiểu Lạc muốn chụp hình gia đình, Tiểu Lạc muốn.-Tiểu Lạc phấn khởi vỗ tay, có thể thấy sự mừng rỡ cùng hạnh phúc
-Nào cười lên.-người đó đưa máy ánh lên và nói
Cả ba người cùng hướng mắt về phái ống kính, Hạ Đồng cùng Tiểu Lạc nở nụ cười tươi, còn Dương Tử khẽ cong môi lên một đường đẹp đẽ, không quá nhạt cũng không quá chói.
Chụp xong người đó đưa hai tấm hình lấy liền cho cô, Hạ Đồng cầm lấy một tấm, anh một tấm, khẽ mỉm cười khi thấy hình ảnh hạnh phúc đó, Tiểu Lạc có vẻ rất vui và thích Dương Tử, có lẽ anh cũng tốt không vẻ bề ngoài lạnh lùng kiêu ngạo kia, chắc anh cũng đau khổ lắm khi cố tạo cho mình vẻ bọc đó.
Anh nhìn tấm hình một lúc lâu, khóe môi vô tri vô giác hơi nhấc lên, sau đó đút vào chiếc ví trong túi, nó được để trong một nơi rất cẩn thận và khi mở ra sẽ thấy ngay tấm hình.
Sau một bữa ăn tràn đầy đau thương dành cho Hạ Đồng, Tiểu Lạc đứng giữa cả hai, hai bàn tay nhỏ nhắn của đứa bé nắm lấy tay anh và cô.
-Đi xe bus về nhé.-Hạ Đồng nhìn anh nói
-Không.
Ngay lấp tức anh nhìn cô lạnh lùng, lúc đầu khi đi anh không rõ xe bus sẽ thế nào đến khi lên rồi lại hối hận. Xe bus đó rõ ràng rất đáng dẹp bỏ.