với Huyền. Đây là Mĩ và Tuyết, em họ sinh đôi của anh. Mĩ là chị - hắn
chỉ vào Mĩ - Tuyết là em - hắn lại chỉ vào Tuyết.
- Chào hai bạn. - Huyền ngẩng mặt lên, cười dịu nhẹ.
- Bạn gì hả chị? Chị là bạn thân của chị Mai phải không? Em
kém tuổi hai chị mà. Bọn em mới có 16, còn phải đi học. Bây giờ em chuyển về
đây sống với hai chị rồi học ở đây luôn. - Mĩ cũng cười lại.
- Đúng đấy! - Mĩ đáp thẳng.
- Ai cho về đây học thế? Bố mẹ các em mà cũng đồng ý á? -
Phong nói lớn.
Bố mẹ hai chị em này lúc nào cũng rất nghiêm khắc. Hai chị
em luôn phải nghe lời không sẽ bị đuổi khỏi nhà, không cấp một khoản chi phí
nào. Họ rất sợ và chưa có dám cãi nửa lời. Nhưng có điều...
- Hai anh sẽ xin cho em mà! Phải không? - Tuyết kéo tay hai
ông anh của mình mà làm nũng.
Ừ. Bố mẹ hai chị em rất "nghe lời" hai ông anh họ
này. Họ yêu quý hai ông này lắm nên nói kiểu gì thì cũng cố đồng ý.
Nó với Huyền nhìn thấy tự nhiên thấy có chút khó chịu. Chẳng
hiểu thế nào. Hắn và Phong như cũng nhìn thấy, cảm giác thích thú thích trêu ghẹo.
Hắn nháy mắt Phong rồi kế hoạch được bắt đầu.
- Ừ! Em yên tâm! Em gái anh anh không giúp thì giúp anh, nhỉ.
- Phong mở lời trước. Cười rạng rỡ.
- Phong nói đúng đấy. Hai đứa cứ yên tâm. Nhờ gì anh giúp hết!
- hắn cũng nói lại.
Rồi hai chàng cầm tay Tuyết lên mà hôn phớt. Tuyết cũng thấy
hai ông anh lạ lạ, chưa bao giờ làm thế này với cô. Liếc nhìn nó và Huyền thì
thấy hai cô nàng tỏ ra chút khó chịu. Chắc hai ông này lại...thôi diễn thì diễn
tới cùng.
- Nhớ đấy. Mà hôm nay xin phép hai chị cho em ngủ với hai
ông anh tí. Lâu không được ngủ chung anh nhở. - Tuyết rạng rỡ.
Hắn với Phong bất ngờ. Chẳng lẽ kế hoạch lại bị bại lộ dưới
tay cô em gái này. Thật thảm mà.
- Thôi. Anh xin. Ngủ với em để mà anh xuống đất nằm à? - hắn
với Phong đồng thanh.
- Haha. Thế thì để em đi ngủ được chưa hai diễn viên chuyên
nghiệp Việt Nam? - Tuyết cười lớn.
Diễn viên? Chuyên nghiệp? Mình bị lừa. Nó với Huyền ngây người
một lúc rồi bỏ lên phòng. Hắn với Phong chạy theo mà dỗ. Động nhầm tổ kiến lửa
thì phải sửa lại không thì chết.
Tuyết vẫn cứ cười. Mĩ lên tiếng:
- Tao cấm mày làm cái việc đó trước mặt tao. Không thì mày
liệu đấy. - Nói xong Mĩ bỏ lên.
- Chị à! Em sẽ không để chị làm hại đến gia đình này đâu. Em
cũng phải người mà chị luôn nhìn thấy đâu. Chị gái à! - Tuyết trở thành một cô
gái lạnh lùng khi chỉ có mình cô...
Sáng hôm sau, nó rủ Huyền dậy rất sớm chỉ vì muốn nấu cho hắn,
Phong và hai cô em họ sinh đôi đáng yêu đó một bữa sáng tuyệt nhất.
Chỉ một thoáng, bàn đã đầy thức ăn nhìn mà thèm. Tuy cũng là
những thứ khá đắt tiền nhưng dưới bàn ty của 2 cô nó trở thành một thứ nhìn dân
dã. Tất cả cũng đã thức dậy, Tuyết và Mĩ xuống trước. Mĩ nhìn xung quanh, chưa
thấy Nam (hắn) đâu. Định lên gọi thì thấy nó chạy ra ngoài nói lớn một chút:
- Em đi gọi anh Nam với anh Phong. Hai người cứ ăn trước đi.
- nó còn kém một nụ cười tươi nữa. Nhưng với Mĩ thì nó thật đáng ghét.
- Bảo hai ông ấy nhanh lên chị nhá. Em đói quá rồi đấy. -
Tuyết cười tinh nghịch. Nó chạy lên
phòng mình, gõ cửa. Hắn mở cửa ra ngay rồi kéo nó vào. Nó còn ngơ ngơ ngác ngác
thì hắn bảo:
- Em gọi anh có chuyện gì? Lần sau cứ thế mà vào, gõ làm gì
cho đau tay.- hắn cười cười.
- Xuống ăn sáng. Kéo em vào đây làm gì, em còn gọi anh Phong
nữa chứ! - nó phụng phịu.
- Sao phải gọi Phong? Để Huyền gọi, anh không thích em gọi.
- giọng hắn có hơi tức giận xen vào.
- Huyền còn chuẩn bị. Anh làm sao thế hả? Tự nhiên nổi giận
với em.
- Để tí anh gọi. Còn bây giờ em lau cho anh cái đầu đi. - giọng
hắn dễ nghe hơn.
- Rõ rách việc mà!
Nó cầm cái khăn lên, lau tóc cho hắn. Trời ơi là trời, sao cứ
thấy sến sến. Sáng gọi chồng dậy ăn sáng, xong còn lau đầu cho chồng. Nghĩ mf nổi
da gà.
- Xong! - nó đứng dậy, vào phòng tắm, treo chiếc khăn kia
lên.
- Đi thôi. - hắn kéo tay nó.
- Ế! Sao không thay quần áo tí còn đi làm chứ bộ.
- Nghỉ một buổi ở nhà chơi với em không được à?
- Ờ! Tất nhiên là không. Anh ở nhà thì em lấy cái gì mà ăn?
- Lấy tiền anh. Rõ mệt. Nhanh không mọi người đợi.
\" Hai cái người kia làm cái gì đấy? Có xuống không thì
bảo? Gọi tôi thì không gọi, ở trên phòng làm gì hả?\" - Tiếng Phong vọng
lên.
- Làm gì thì ông phải biết chứ? - hắn cười gian gian.
- Ấy! Nói vớ vẩn. Em đánh đòn bây giờ. Không phải đâu. - mặt
nó đã đỏ lắm rồi.
Thấy hắn và nó thân mật như vậy, Mĩ lại nổi cơn ghen. Mĩ nói
thầm chỉ để đủ mình nghe thấy: \" Con nhỏ đáng ghét. Để xem mày làm gì được
tao. Tao cho mày nếm mùi đau khổ.\"
Ăn xong, nó ở lại rửa bát. Mĩ lại cản, bảo để cô rửa. Nó
cũng đành chịu rồi lên phòng nghỉ một chút, sáng nay dậy sớm nên bây giờ nó thấy
buồn ngủ quá đi.
Hắn ngồi ở ghế sô-pha. Mĩ giả vờ l