y nghĩ.
-Cô không nghĩ cháu chỉ có một mình đâu.Phải không?
-Tìm được thế lực chống lại Hùng lạnh không khó,nhưng trước hết, cháu phải để ông ta tự lòi mặt mới được.
-Cô biết ngay mà.
-Cô đừng nói chuyện này với bama cháu nhá.
-Ok.
-Sao hôm nay con lại tới đây?-bà Hoa nhìn thấy bóng con trai mình từ cửa đi vào.
-Tự dưng con không muốn đến trường-Thiên ngồi xuống ghế.
-Mà mẹ này, chúng ta không còn ảnh nào khác của Nguyên nữa hả?
-Điều này mẹ không biết, thử hỏi ông con xem.-rồi bà chú tâm vào xem TV.
-Gì vậy cháu?-ông Thái từ trên tầng đi xuống.
-Nguyên không còn cái ảnh nào ngoài bức hồi 10t hả ông?( ảnh thờ lúc 10t ạ).
-Hình như còn một bức chụp hôm sinh nhật bạn con bé-ông Thái vỗ trán suy nghĩ.-Mà sao cháu hỏi vậy?
-Cháu thấy lạ, ông lấy ra được không ạ?
……..
-Nè, lần duy nhất chụp được khi nó …
-Giống thật-Thiên cướp lời ông
-Gì vậy?-bà Hoa bắt đầu chú ý vào cuộc đối thoại.
-Hôm qua cháu gặp một người giống hệt con bé, chỉ có điều mái tóc hơi khác.-Thiên chăm chú nhìn vào bức ảnh.
-Lại nhìn gà hóa cuốc giống thằng Khánh chứ gì?-Ông Thái thở dài
-Ở nhà cháu làm sao mà nhìn nhầm được, cháu khóa cửa ngủ sớm nghe thấy
tiếng động ra thì thấy 2 cô gái đứng trong nhà,một người giống hệt
Nguyên.Chỉ có con bé mới có chiếc chìa khóa thứ hai.
-……………
-Cô ta còn biết tên cháu.
Ba người ngơ ngác nhìn nhau
-Đưa ta xem-bà Hoa cầm lấy bức ảnh, rồi tuột tay rơi mất-Không thể có sự giống nhau đến mức ấy, ba…ở bên kia con cũng gặp một cô bé giống vậy.Có lẽ nào….
-Đừng nghĩ lung tung nữa, con bé đi rồi-ông Thái ngồi bịch xuống ghế-Chỉ vì mọi người không chứng kiến xác máy bay nên mới có nghi ngờ vậy
thôi.Mới đầu ta đâu có tin nhưng mà…
-Nếu con bé còn sống thì tốt biết mấy-thiên
-Hây-Nguyên nhát Hà khi trông thấy cô nàng đang lưỡng lự đứng trước cửa lớp.
-Làm tớ giật mình-Hà nhảy thót lên.
-Tính làm chuyện mờ ám hả?-Nguyên cười sằng sặc
Thấy thái độ kì lạ của Hà đang nhìn gì đó, nó theo mắt Hà xem chủ nhân của việc khiến cô nàng chú ý là ai.
-Hả????????-Nó bịt ngay mồm lại- ” Không phải chứ ”
-Cậu thích tên Điệp hả???-Mắt nó trợn tròn lên hết tin nổi.
-Suỵt, cậu …-Hà đỏ mặt.
-Tớ biết rồi, mặt đỏ lên rồi kìa-Nó cố nhịn cười.
-Chắc do hành động anh hùng cứu mỹ nhân hôm qua khiến cô nàng cảm động.-Nguyên kích thêm
-Sao cậu biết?
-Tớ đến xem-Nguyên ấp úng
-Mà lí ra cậu phải cảm động với hành động của tên Khánh mới phải chứ?Sao lại là hắn-Nguyên vuốt cằm suy nghĩ.
-Thì ..thì tớ thầm thích cậu ấy từ năm ngoái rồi-Hà ngượng chín mặt.Còn nó, tin này khiến người nó nổi cả da gà.
-Tên đó tốt đẹp vậy sao?
-Trong mắt tớ là vậy.-Hà chớp chớp mắt.
-Tớ xin cậu-nó suýt ngất.
-Cảm ơn cậu chuyện hôm qua đã nhờ 4 người họ tới cứu mình.
-Không có gì.
-Hôm qua cậu có bị làm sao không, cả Mai cũng biết chuyện đó mà.
Ngay lúc đấy 5 tên hôm qua bị nó đánh đi ngang qua, nhìn thấy nó tự dưng chạy phắt đi.
-Không sao-Nó mỉm cười .
-Cậu đi học sớm chỉ để ngắm tên ất ơ trong kia hay sao-Nguyên hất mặt vào trong lớp.
-Đâu có..tớ vừa lên nhận thông tin vô cùng thú vị từ văn phòng.
-Tin gì?
-Nhà trường sẽ cho học sinh tổ chức lễ hội halloween.hehe-Hà sung sướng nhảy cẫng lên.
-Có gì vui chứ?-Nguyên chán nản không thèm để ý Hà nói gì.
-Nghe thấy rồi chứ, lớp ta có người chẳng cần hóa trang cũng làm người khác sợ rồi-Mai cười đi lướt qua mặt nó.
-Đừng để tâm những gì cô ta nói-Hà hất mặt về phía Mai.
-Con người có thể rất đáng sợ, và cậu ở gần tớ thì không chắc là…-Nguyên lẩm bẩm
Reng…reng…reng…
Mấy tiết học đằng đẵng trôi đi…hàng trăm bao tử sục sôi. không trừ nó tinh thần ăn uống luôn túc trực trong đầu.
-Mẹ Hà ơi đi ăn thôi, đứng ngồi đó mà ngắm với vuốt nữa.Nguyên kéo Hà xuống căng-tin.
-Tin hot..tin hot..cực cực hot đây-Loa phóng thanh Quỳnh, len lỏi tới chỗ nó với Hà.
-Chuyện gì mà ồn ghê vậy??-Hà
-Hôm qua hoàng tử của chúng ta gặp một người giống Nguyên.
Mắt nó không thể chớp được.
-Linh tinh, lại chơi mấy tin đồn vớ vẩn.-Hà
-Không tin thì thôi.Tớ chứng kiến mà.
-Chuyện này mà đến tai con nhỏ Mai thì.Haha-Hà phá lên cười.
-Có gì mà phải đồn ầm lên.Với lại nhỏ Mai biết thì làm sao?-Nó ngơ ngác..
-Chẳng hiểu sao cứ nhắc đến Nguyên thì cô ta nổi điên lên-Hà
-Cậu không biết chứ, tớ rất ngưỡng mộ Nguyên khi có người yêu cô ấy đến vậy.-Quỳnh
-Phụt ..-Nó phun cả đống nước ra ngoài.
-Cậu không sao chứ?-hà lo lắng
-Không…không..sao-Nó lắp bắp.
-Tớ có điện thoại , các cậu cứ ăn đi nhá.-Nguyên chạy ra ngoài.
Tự nhiên cả