nữ sinh nhỏ chép miệng , bất cần :
- Anh có thể nhờ người khác !
- Thôi, xem như là anh năn nỉ em nhé !
- Vô ích thôi. Em sắp gãy lưng rồi. - Đông Vy buông tiếng thở dài ảo
não , rồi đột nhiên cô gái nhỏ bặm môi, lôi Minh Quý đi thật nhanh.
- Mau nào ! Em còn phải đi kiếm part-time !
- Từ từ ! – Minh Quý kêu lên khi chân cử động quá mạnh, anh giằng người cô nhóc lại. - Em chăm sóc anh cẩn thận vào, anh trả công ! Khỏi phải
tìm .
Đông Vy lập tức dừng đứng lại như chiếc xe thắng gấp, mắt cô hau háu :
- Trả em bao nhiêu đây ?
Minh Quý rùng mình với phản ứng của cô gái nhỏ , anh nói máy móc :
- Em muốn thế nào ?
- Muốn tất cả tiền anh có ! Cho em được chứ ?
Minh Quý giật mình thêm một lần nữa. Đôi môi xinh xắn của cô gái nhỏ
vừa nhếch rất hiểm… thật giống với phong thái của người tàn bạo kia.
Đông Vy không biết tới điều này, cứ tưởng thiên sứ ngỡ ngàng vì tính tham lam của mình nên cười ha hả.
- Em đùa ! Em giúp anh nốt hôm nay thôi. Em và anh thật sự không thích
hợp để đi với nhau. Danh tiếng của anh và danh dự của em đều bị ảnh
hưởng.
Im lặng chưa hẳn là thỏa hiệp, nhưng chắc chắn là đã ngầm thừa nhận một phần nào đó.
Mùi dầu gội đầu của cô rất kì dị, hăng và hắc. Đúng là đi cùng thì không thích hợp.
Minh Quý nở nụ cười trìu mến.
- Được rồi ! Là em không thích, còn nếu em đồng ý, anh cho em bất cứ thứ gì cũng không tiếc.
- Vậy cho em biết nhãn hiệu giày mà Đinh Hữu Phong dùng đi. Là anh em cùng cha khác mẹ, anh hẳn là biết rõ về anh ấy chứ ?
Minh Quý giật mình lần thứ ba … Hữu Phong rất ghét dòng máu lai đang
chảy trong người anh , ghét thậm tệ người bố đứng đầu dòng họ quý tộc .
Anh căm ghét chính huyết thống của mình , thế nhưng lại có thể chia sẻ
điều này cho cô nàng xuềnh xoàng .
Quan hệ của hai người ấy thân thiết hơn cả những gì anh từng nghĩ …
Nhìn vào đôi mắt mong đợi của cô gái nhỏ, Minh Quý nói chậm rãi từng chữ.
- Nhãn hiệu với Phong không quan trọng đâu, bền đôi chút là được vì
Phong thường xuyên chạy bộ. Có một loại giày mà cậu ấy đặc biệt thích. - Lướt qua nụ cười đơn thuần một tia độc ác, Minh Quý đột nhiên nhấn
giọng. - Giày da, màu nâu !
Anh không tìm , không để ý đến cô nhưng cô vẫn sẽ trốn khỏi những nơi có anh để đôi mắt xám thôi mê hoặc thần trí cô .
Với cô, để quên một người thì trước hết phải quên đi tình cảm mà mình dành cho người ấy.
*
- Tớ đã sai gì sao ?
Đông Vy sững sờ, bàn tay chìa ra còn khựng lại trong không trung. Cô
thấy đau, thấy mình bị xúc phạm ghê gớm. Cô nhìn sâu vào mắt hí của bạn
mập, mong một lời giải thích . Chưa bao giờ, cô thấy người bạn này lại
xa lạ đến thế …
- Tớ xin lỗi , xin lỗi cậu nhé chuột nhắt !
Tuệ Anh luống cuống đứng dậy, xoa nhẹ bờ má đỏ rát của cô gái nhỏ và khóc thút thít.
- Xin lỗi cậu, tớ không cố ý !
Đông Vy đẩy cô bạn ra vì đau , cảm giác tiêu cực đã biến thành lúng túng với sự sướt mướt của cô bạn.
- Hic. Đánh tớ mà cậu lại khóc là sao ?
- Xin lỗi cậu. Tớ căng thẳng quá. Tớ muốn giảm cân thật nhanh, tớ muốn lấy danh hiệu hoa khôi từ Thanh Ngân !
Cô gái nhỏ lau nước mắt cho bạn mập, thoáng giật mình vì đôi đồng tử
đen láy . Cô có một linh cảm rất lạ … hình như Tuệ Anh là người đáng sợ .
- Tớ không sao đâu ! Thế có chạy tiếp không ?
Tuệ Anh lắc đầu lia lịa, cô muốn về nhà để bình tâm lại. Lúc cô nhảy lên xe bus còn nhắc Đông Vy phải ngủ sớm.
Chẳng hiểu sao, cô gái nhỏ lại thấy lời dặn dò của bạn không còn thành
thật nữa. Cái bạt tai ấy không chỉ hằn lại mỗi năm ngón tay, mà còn cảnh báo cô gái nhỏ rằng … ai rồi cũng có thể làm cô bị thương !
Với tâm trạng nặng nề, Đông Vy cứ đứng mãi trên vỉa hè, dáng nhỏ bé ẩn lấp trong đêm.
Muốn đi nhưng ngoài nhà ven hồ ra thì đôi chân cô không bước được tới đâu nữa.
Cô nhớ căn nhà xưa, có ông ngoại hay ôm cô vào lòng, khen cô xinh đẹp
như một nàng công chúa. Có bà ngoại thường chăm chuốt mái tóc dày của
cô, cột túm chúng lại thành hai nhúm tóc lí lắc. Có mẹ, tuy ít nói nhưng cho cô một tình yêu vô hạn.
Ngày cô thế chấp căn nhà là ngày cô có khoảng trống mãi không bù lấp được, cô như mất đi một mảnh trời riêng …
Cô gái nhỏ theo chuyến bus đêm đi sâu vào thành phố. Cô sẽ thăm lại ngôi nhà cũ .
Đông Vy rẽ vào một khu phố sâu hun hút nhưng quen thuộc, cô bắt đầu đếm.
Nào, căn nhà thứ năm tính từ cột điện sang.
Đông Vy lao nhanh tới bấm chuông, rất nhanh như thể đó vẫn còn là nhà
cô . Niềm xúc động và vui tới nghẹt thở làm cô gái nhỏ hét giữa khuya.
Căn nhà vẫn thế , không có gì thay đổi !
Một người phụ nữ đứng trước mặt cô, qua cánh cổng sắt, cô thấy tóc bà ta đã muốn dựng ngược .
- Điên à ? Nửa đêm nửa hôm còn đứng đó làm gì ?
- Cháu là c