The Soda Pop
Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Chiếc Ôm Từ Vệt Gió Quỉ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 327882

Bình chọn: 9.5.00/10/788 lượt.

đâm tới, đồng thời tước luôn con dao găm phóng thẳng vào tên đang khua roi điện. Hắn ngã, anh
rút roi điện vụt mạnh tên đang nắm gậy cơ … Cứ thế, từng tên lưu manh
lần lượt áp mặt vào sàn nhà lạnh cóng, thật nhanh chóng. Cho đến lúc tên đại ca cũng đổ ập như thân cây bị đốn ngã, thiếu niên vẫn giữ nguyên
nét mặt vô cảm.

Lướt mắt qua những kẻ đang nằm la liệt giữa máu me và tiếng rên rỉ, Hữu Phong thở đứt quãng. Anh nhấc chân đến bàn
bida, khẽ gọi:

- Ra đây!

Tức thì, nhóc con nhảy phóc lên, hai tay ghì chặt cổ anh, nức nở:

- Đồ tồi tệ! Em đã sợ biết bao!

Hữu Phong im lặng, bế bổng cô gái nhỏ đem ra khỏi quán bida. Anh khựng người, nhíu mày. Chiếc BMW đã bốc hơi!

Trong số những kẻ bị hạ gục vừa rồi, hình như không có gã yêu râu xanh từng bắt Đông Vy! Hẳn gã đã trộm mất xe anh!

- Chắc bác ấy sắp tới rồi! - Cô gái nhỏ nhảy phóc khỏi tay chàng quý tộc, đứng ngóng quản gia Lâm.

Trời se buốt, gửi gió hoành hành khắp nơi. Màn đêm trống rỗng hệt lọ
mực bị hất đổ, vấy hết cảnh vật chung quanh. Vài tia sáng yếu ớt của sao đêm chọc thủng mây, hắt lên thiếu niên cao gầy đang nghiêng đầu ngắm cô gái nhỏ.

- Chạy. Sẽ bớt lạnh!

- Kiệt sức còn đòi chạy. Anh ham hố thật!

Đông Vy thổi phù phù vào tay rồi áp lên má Hữu Phong, muốn mang ấm áp cho anh nhưng lại bị đẩy ra.

- Bẩn! - Chàng quý tộc phũ phàng.

- Anh đang xúc phạm em đấy!

- Tất nhiên!

- Anh coi em là gì?

- Người.

- Anh trả lời kiểu gì đấy?

- Thật lòng.

Đông Vy lườm, đút tay vào túi áo bỏ đi. Cô chẳng phải trẻ con, đấu khẩu
không lại thì giận dỗi mà do anh quá lạnh nhạt. Ngay cả khi vừa mới
thoát nạn cũng chẳng mềm mỏng chút nào! Kể từ lúc hôm anh mặc kệ cô cho
hoàng hôn nuốt gọn, Đông Vy vẫn đang chờ một lời xin lỗi. Khó lắm sao?

- Vy!

- Cứ kệ em!

Hữu Phong thở dài. Sao lắm chuyện thế? Tự hờn dỗi thì tự dỗ mình, anh
đâu thừa hơi! Trước mặt anh, cô ngang nhiên quan tâm cậu bạn cùng lớp
rồi còn bênh vực Minh Quý tới hai lần. Khác nào xắt nhỏ kiêu hãnh của
anh! Đúng anh điên rồ mới còn để ý tới người như thế!

- Vy, cho em một giây, đứng lại ngay! - Hữu Phong gằn giọng.

- Đừng ra lệnh nữa, em không nghe! - Cô gái nhỏ bịt tai, băng qua làn đường đi bộ.

- Để tôi tóm được, em chết chắc! - Hữu Phong nghiến răng.

Đột nhiên, ánh đèn chói soi thẳng vào Đông Vy khiến cô giật mình. Khi
nhận ra đó là chiếc BMW sang trọng, ngược chiều ánh sáng nên cô không
thể quan sát người sau ghế lái là ai nhưng vẫn vẫy tay loạn xạ. Có thể
là ai ngoài quản gia Lâm và bố nuôi!

Hữu Phong nheo mắt quan sát, chợt anh đánh rơi nhịp thở.

Tiếng rồ ga rít lên ớn lạnh như con thú lớn đang gầm rú, vang vọng cả
vùng trời. Một ai đó đẩy cô gái nhỏ ra khỏi luồng sáng trắng lóa, tích
tắc ấy, chiếc BMW phóng thẳng vào thiếu niên. Thân ảnh cao ngạo bị mũi
xe hất bổng vào không gian đen đặc. Như có bàn tay tàn ác chộp anh lại,
đem ném mạnh xuống mặt đường ... Chiếc mũ phớt văng đến đôi chân chỉ
mang mỗi tất, bất động ...

Máu trào ra từ khóe môi kiêu ngạo, tràn khắp khuôn mặt rắn rỏi. Chàng quý tộc hướng cô gái nhỏ, mấp máy môi:

- Một mét. Nhớ không?



Trùng hợp ngẫu nhiên hay đúng hơn là số mệnh chơi khăm. Cũng chạm mặt
tại bệnh viện nhưng lần này, cả Minh Quý và Đông Vy đều tới thăm một
người.

Ngồi bệt trên ghế gỗ, mặt chôn sâu vài hai chân,bờ vai
gầy run lên trong ảo ảnh tàn khốc. Cô gái nhỏ nức nở, cơn khóc cứ đem
nước mắt tràn khỏi khoé mi.

Đứng tựa vào vách tường im lìm,
Minh Quý buông tiếng thở dài thượt, đầu nặng trĩu bởi những cảm xúc đang lỳ lợm đeo bám. Cả hai vụ tai nạn xe đều liên quan tới anh!

- Tại em ngu xuẩn! Giá như em nhẫn nhịn, giá như em đừng giận dỗi, giá như em không xé to mọi chuyện …

- Em thôi nói hai chữ thừa thãi ấy được không? - Minh Quý đột ngột ngắt rụp chất giọng mếu máo của cô gái nhỏ, tự giễu mình - Lúc trước em nằm
viện, anh cũng lẩm nhẩm hai chữ giá như hàng trăm hàng ngàn lần. Nhưng
rồi sao? Không thay đổi những gì đã xảy mà còn bị đắm vào mộng mị rồi
thì tự kỷ. Anh dứt không nổi khỏi chuỗi suy nghĩ dai dẳng về em! Thật
may là em còn sống, nếu không, anh thành kẻ tâm thần từ lâu rồi!

- Em cũng đang muốn điên đây! Anh ấy nằm đó, là do em, do em cả! - như
thể cuộc sống đã mất hết ngày mai, cô gái nhỏ thả thân mình trôi tuột
khỏi ghế, người mềm nhũn ngồi bệt trên sàn.

- Mạnh mẽ lên! Tuơi tắn lên! Cái gì không thay đổi được thì đành chấp nhận, cô bé ạ! -
khuôn mặt xanh xao tuyệt vọng khiến Minh Quý nhói, anh chầm chậm đặt tay lên mái đầu xù, vuốt nhẹ như dỗ dành mèo con - Nào, kiên cường lên!
Khóc và nghĩ đủ rồi!

- Thế em nên làm gì? Anh bảo em nên làm
gì? Hả? - Đông Vy vừa hét vừa đánh Minh Quý ra, trút hết vào anh bao cái cấu xé chanh chua.

- Đừng có thế! Anh sợ Hữu Phong còn chưa tỉnh dậy, em