XtGem Forum catalog
Chị! Em Cảm Nắng Rồi!!!

Chị! Em Cảm Nắng Rồi!!!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 329965

Bình chọn: 7.5.00/10/996 lượt.

o tao túi đá điiiiii!!!! – Hân nịnh nọt

- MƠ hả cưng? – Never – Người nói câu này không phải bạn thân yêu dấu, mà là
tên sao chổi đáng ghét!

Hân lườm Trần Duy cháy khét tóc, ngoạc mồm chuẩn bị….đánh trả

- Chi chị nè!

1 túi đá khác chườn ra trước mắt Hân, rửa trôi mọi thứ. Hân vồ vập lấy túi
đá, ôm khư khư như báu vật

- Ối zời ơi, chỉ có cưng hiểu chị! Thank nhá há há!

- Không có gì hihi – Hoàng tay cầm chai nước mát, cười khì khì

- Mà sao mấy hôm nay chả gặp em nhỉ? – Hân vừa làm dịu cái nóng, vừa thắc
mắc

- Haizzzz, chị đừng hỏi nữa – Hoàng gục đầu ủ rũ

- Sao thế?

- Em đang sắp chết dần chết mòn rồi!

- Có chuyện gì nói xem nào?????

Hoàng măt mếu nhìn Hân, rưng rưng nước mắt, nói không nên lời

- Em út nhà ta đã lớn, đã có người theo đuổi rồi! – Duy từ đâu xuất hiện, vỗ
vai Hoàng khen ngợi, tranh thủ cướp chai nước của đàn em, hồn nhiên tu cạn

- Là sao? – Hân tò mò, Chi cùng Trần Duy cũng vểnh vai hóng hớt

- Là thế này! Mấy tuần trước tập bóng, em nó lỡ….làm lạc đạn, khiến cho 1 nạn
nhân tử vong, ý quên, tổn thương! Ga-lăng chạy ra hỏi thăm thì bị người ta nhìn
đến mòn cả da mặt, sau đó nằng nặc đòi…chịu trách nhiệm, lỡ chấn thương sọ não!
Rồi từ hôm đó ngày nào đội tập cũng thấy xuất hiện!

Duy nói liền tù tì không nghỉ, 3 người còn lại gật đầu như bổ củi, thi nhau á
ố liên hồi

- Ra thế! – Chi chép miệng – khổ thân, bị bám đuôi khổ lắm! Chị biết mà! Chị
cũng từng như thế!

- Ấy, này! – Trần Duy ú ớ

- Có muốn dứt cũng không nổi ý chứ! – Chi tiếp tục màn an ủi

- Ấy, nhưng tôi đang mong tiếp tục đây nè! – Duy phẩy tay phản đối

- Ông định bán đứng Hoàng hả? – Hân trừng mắt

- không có, nhưng từ ngày Hoàng có cái “đuôi”, cả đội bóng buổi tập nào cũng
được dùng hàng sang hếtm toàn nước tăng lực mát lạnh hoặc thức ăn bổ dưỡng không
à?

- Đồ hám lợi! – Hân chê bai

- Thì có sao? Hoàng cũng đâu có tổn thất gì! – Duy gân cổ cãi

- Ai nói, tổn thất tinh thần trầm trọng! – 1 giọng nói vang lên

Cả đám ngó nghiêng, hồi sau mới thấy cái đầu đỏ chót của Hải lộ ra phía sau
Duy

- Là sao? – Trần Duy, máu tám nổi lên, bắt đầu tham gia vào cuộc

- Con nhỏ ấy….độc chiếm lắm! Từ ngày đeo bám Hoàng thì chỉ cần Hoàng cười với
bạn nữ nào ngày hô, sau đều bị xử hết!

- Á! Ghê vậy? – Hân rùng mình

- Thế nên….có người phải cẩn thận đấy! – Duy trầm tư nhìn Hân, cảnh cáo

- Sao nhìn tôi? – Hân nhìn lại Duy, nói lớn – Hoàng, em định làm gì hả?

- Em không biết đâuuuuuuu! – Hoàng la lớn, rồi gục vào vai Hân nức nở, khóc
tu tu như trẻ lên….năm

Hân vỗ vaii ra chiều thông cảm, cả dám người cũng im lặng trong vài phần
giây, rồi lại mỗi người 1 chuyện, nói liên hồi.

Chỉ có 1 người, à quên, nói đúng hơn là hai chứ nhỉ đều liếc về cửa lớp, cảnh
giác cao độ!!!!



Thời gian thấm thoắt thoi đưa, chẳng mấy chốc 1 tuần đã lại trôi qua cái vèo,
đầu tuần cứ kêu than ầm ĩ đến khi nào mới đến cuối tuần thế mà loáng cái, 7 ngày
nghe thì cứ ngỡ to tát lại trôi qua chóng vánh.

Ngày nghỉ, Chi thư thái đi lại quanh sân ký túc, hít thở không khí trong lành
sáng sớm. Sau 1 hồi…tập thể dục tại chỗ, Chi ngồi ngư ngẩn ở ghế đá. Từ khuôn
viên của hai ký túc xá, đối diện hai phía có hai cái Ký túc hoành tráng, còn
nhìn ra bên ngoài có thể thấy được rõ nhất sân bóng chuyền, sân cầu lông, kiên
luôn các môn thể thao tự do. Ngoài ra những gì có thể thấy trong tầm nhìn chỉ
là…tòa nhà khoa kinh tế và khoa Công nghệ thông tin.

Chi tư lự nhìn Khoa Kinh tế 1 cách vô thức, nghĩ gì đó sâu xa lắm

- Ngồi 1 mình hả? – Duy chạy bộ về đập vai Chi thay cho lời chào

- Ừ, Hân có bao giờ chịu dậy giờ này vào ngày nghỉ chứ?

- Cũng đúng he he – Duy ngồi xuống cạnh Chi, tập trung lau mồ hôi, Hồi sau
quay ra nhìn Chi lại chìm đắm vào thế giới riêng

- 1 tuần rồi đấy nhỉ?

- Hả? À, ừ!…. – Chi sực tỉnh, có chút ngạc nhiên về câu nói của Duy nhưng
nhanh chóng nhận ra ý tứ trong đó.

Còn có chuyện gì khác ngoài Trần Duy chứ! Quả là 1 tuần trôi qua thật nhanh!
Có lẽ ngày hôm nay là ngày quyết định của cả hai. Theo như những gì đã dự định,
ngày hôm nay Chi phải nhất quyết”đá” Trần Duy để ngăn kế hoạch từ phía bên kia.
Thế nhưng, tận sâu trong thâm tâm cô, có điều gì đó ngăn cản lại. Biết rằng Trần
Duy cũng không hề thật lòng với mình, bao nhiêu ngày qua cậu làm đủ trò để dành
tình cảm của cô, nhưng cô chỉ cảm thấy điều đó là giả tạo, nhưng vẫn giả như
mình đã “liêu xiêu”. Vậy mà….

- Bà….không nỡ phải không? – Duy lên tiếng cất ngang mạch suy nghĩ của
Chi

- Sao ông nói thế?

- Con trai cũng có dự cảm riêng trong chuyện tinh cảm chứ! Tôi không khẳng
định bà quý mến tên đó nhiều ít thế nào, cũng không biết tên đó ra sao, nhưng
tôi dám chắc giờ yêu cầu bà dánh phủ đầu tên ấy là không thể!

- Hiểu