XtGem Forum catalog
Chết Rồi! Tao Yêu Chồng!

Chết Rồi! Tao Yêu Chồng!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323565

Bình chọn: 8.00/10/356 lượt.

Á à … Nguy hiểm nhá…

An chỉ cười rất tươi và ko nói gì. Lúc nào cũng thế, thay vì nói ,nó cười nhiều ơi là nhiều.. Tính ra gần nửa năm rồi từ ngày làm bạn gái Minh, lúc nào cũng vui vẻ như thế.. Nó được Minh nhắc nhở, được chăm sóc. Vui. Nó mong rằng nó và Minh sẽ mãi như thế.

* * *

Xoảng … Ckoang…

Đống bột trứng bắn tung toé.. Sao lại thế nhỉ? Rõ ràng là nó đã tập làm bánh rất nhiều lần và thành công cũng rất nhiều mà.. Chắc lần này sai sót gì rồi. Nhìn cái đống bột đường vương vãi khắp bếp , nồi vung cũng bị nó cho rụng rơi loảng xoảng.. Nó chán nản, lại phải dọn dẹp cái bãi chiến trường. Làm lại. Lần này cẩn thận hơn tí. Hôm nay sinh nhật Minh mà.

< Lô >

Nó mệt mỏi nhấc máy đang réo ỏm củ tỏi.

< Vk đang làm gì đấy? Tao nhớ vk bỏ mẹ>

< Nhớ cái cha ck, tao đang làm bánh>

< Cho thằng Minh ấy hả? >

< Ừ , hôm nay sinh nhật Minh.>

< Ờ. Thế làm gì làm đi.>

…. Ko biết thế nào nữa, thằng này kì lắm. Cứ mỗi lần nhắc đến Minh là lại thái độ bất hợp tác.

< Mà sao ck ko kiếm bạn gái nhanh đi để tao đỡ khổ>

< Tao còn lâu, vk hạnh phúc tao ngứa mắt bỏ mẹ.>

< Ý ck là ck ko vui thì còn lâu mới cho tao vui chứ gì?>

< Ừ háhá>

Đúng là thằng đểu… Mịa . . . Điên điên điên.

Nó bỏ cái mớ lộn xộn sang một bên. Bắt tay làm lại bánh sinh nhật cho Minh, nó cười một mình, tưởng tượng lúc Minh thật vui khi nhìn thấy. Minh đúng là.. Mải học đến quên cả sinh nhật.

- Chị An! Chị An làm bánh hả? Cho em ăn mới.

- Ra ngoài tí làm xog rồi cho ăn.

- Zê… Nhưng mà thôi, bánh chị làm cho anh Nam em ko thèm đâu.

An sững lại. Vừa thằng nhỏ nhắc đến tên Nam. Mà sao thằng nhỏ cái gì mở miệng ra là anh Nam anh Nam thế nhỉ? Thằng đó chửi vào mặt cho chứ bánh biếc gì . Chắc bị cái kem của thằng Nam bỏ bùa rồi.

- Im lặng. Nói linh tinh.

Thằng bé vênh mặt hứ một cái rồi chạy đi chơi.

…………………………

…………………………

Kính coog… An bấm chuông cửa. Từ trog nhà bước ra là bóng Minh

- Ngạc nhiên chưa?

Minh đứng ngẩn ngơ, ngạc nhiên quá.

- Hôm nay sinh nhật Minh mà , em làm bánh tặng Minh.

Minh cười rất tươi. Hai đứa vào nhà Minh.

- Bánh ngon thế? Khi nào An làm nữa anh ăn nhá.

- Khi nào sinh nhật em, em lại làm tiếp.. Làm Minh ăn thiệt nhiều nhiều nhiều luôn ý..

- Sinh nhật An lại chỉ có An với anh thôi nhá?

- Tại sao lại phải thế?

- Được ăn nhiều hơn. Haha

- Tham lam.

An nói rồi cười tít mắt. Thì lúc nào nó chả mong thế. Chỉ cần bên Minh thôi là đủ rồi…



Thi cử cận kề. Thưa hẳn thời gian gặp nhau. Minh lúc nào cũng ôn thi bù đầu, trước mỗi tối cũng chỉ nhắc nhở nó một hai câu cụt ngủn ” An học bài rồi ngủ sớm.”

” Minh ko còn một chút thời gian để đi chơi với em àk?”

” Anh bận lắm”

…..

Ừ thì đúng là Minh cũng bận, nhưng chắc chắn là cũng nghĩ đến mình mà… Nó tự an ủi. Minh còn phải thi nữa.

…..

Thời gian trôi qua nhanh. 2 đứa chưa có thời gian để đi chơi, cả tháng rồi, An nhớ lắm ấy, mỗi lần nhắn tin Minh chỉ qua loa vài câu rồi kêu bận. Một vài lần gọi Minh đều không bắt máy.. Có thể Minh để chế độ im lặng để tập trung ôn bài. Mà sao Minh ko gọi lại cho nó? Mà chắc bận quá nên quên mất.. Nó tự hỏi và trả lời. Cố gắng để tin tưởg vào một lí do.. Minh chuẩn bị ôn thi nên bận..

- Minh sao ko gọi cho em , dù là một chút?

- Anh bận lắm.

Cứ nkư thế, Minh lại cúp máy trước… Chả biết bao nhiêu lần như thế, An lại thấy khoé mắt cay cay. Chắc có thể, Minh bận thôi…

………………..

Ngày Minh thi đại học, trước khi Minh đi, An có dậy sớm là bữa sáng, nó muốn Minh ăn thật no trước khi đi thi..

< Anh Minh đi chưa?>

< Chưa. Một lát nữa >

< Minh đợi em tí nhé, em mang bữa sáng cho Minh>

< Thôi ko cần đâu..>

tut.. Tut.. Tut.. Minh tắt máy. Nó sững lại, Minh chỉ cụt lủn một câu ko cần rồi tắt máy. Tại sao? Hay Minh chuẩn bị đi nên ko nghe điện thoại.. Nó đang trên đường đi đến chỗ Minh mà… Có khi Minh chưa đi đâu.. Cứ đến đó đã. Nó chạy rất nhanh, bãi xe chật cứng người. Hớt hải, nó đảo mắt kiếm bóng dáng Minh..dòng người chen chúc khiến nó đi rất khó khăn. Nó mở to mắt… A , Minh , hình như Minh đag đứng đó…nó vừa chạy vừa gọi với theo.