Snack's 1967
Chết Rồi! Tao Yêu Chồng!

Chết Rồi! Tao Yêu Chồng!

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 323505

Bình chọn: 9.5.00/10/350 lượt.

phim lãng mạn. Ai ngờ An ko thích. Nhưng anh thích lúc An dựa vào người anh ngủ. Trông An như là thiên thần.. Anh đã rất sợ An ko thích đi chơi với anh.. Anh đã muốn đàn cho An nghe , nhưng hình như An ko thích.. Anh luôn cố gắng để An thấy thích anh…

- Em thích anh Minh mà…

An phá tan dòng nói của Minh bằng một câu ngắn gọn. Minh hơi sững lại , bỗng đôi mắt ánh lên một cái gì đấy đầy niềm vui. An ko nói … Nó cúi mặt xuống. Cả 2 đều im lặng đi hết đoạn đường dài…

* * *

Về đến nhà, nó líu la líu lo. Việc đầu tiên là nó ôm mẹ một cái..

- Mẹ yêu dấu hỡi, mẹ chính là ánh sáng của cuộc đời con…

- Con này hôm nay chập mạch àk… Buôg ra tao nấu cơm…

- hjhj..

Nhìn thấy ku em trai nó cũng hôn kái chụt lên má thằng bé .

- MẸ ƠI CHỊ AN BẨN LẮM, CHỊ AN LIẾM MÁ CON…

- thôi chị con lâu lâu mới được bữa đứt dây ấy màk..

Ôi… Hìhì… Thì tại số là nó đang yêu mà…

* * *

< ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ…>

< Tổ cha con dở, gì mà hét tướng lên vậy mẹ nội?>

< ồ zê, anh Duy Minh hồi chiều tỏ tình với tao mày ơi.>

< ÁÁÁÁÁÁÁÁÁÁ…> (=.=)

< bố con dở, hét gì đấy?>

< hêhê, tao mừng thay cho mày…>

< tao còn chưa xử mày mấy tội đâu em ạk>

< Hehe. Có lần nào tao bảo là dù tao có đắc tội j thì mày kũg phải bỏ qua cho tao rồi kòn j>

< thế giờ tao phải làm sao?>

< làm theo con tim mách bảo ý… Haha thôi nhá tao đag bận>

tut … Tut… Tut

Ôi. Có nằm mơ cũng ko nghĩ ra đây là sự thực. Minh tỏ tình . Ôi, sao vui thế nhỉ, mai gặp Minh chắc là… Ôi ngại chết đi được. ” anh thích em” ôi, cái câu mang đầy sắc thái biểu cảm ấy cứ tua đi tua lại trog cái khối não phẳng của nó… Lại một đêm trằn trọc đây..

- Mẹ ơi… Chị An vừa đọc tin nhắn vừa cười một mì…..

BỐP

Nguyên cái gối từ chính chỗ An lao thẳng đến mặt thằng nhóc

- Im lặng ko tao uýnh cho dồn răng về một bên bây giờ..

- MẸ ƠI.. CHỊ AN DOẠ UÝNH CON DỒN RĂ…

BỐP!

Một em gối nữa lại tương thẳg vào mặt thằng nhỏ. Nó phụng phịu giận dỗi bỏ đi.

- Sao chị là con gái mà chả hiền gì… Chả như anh Nam..

An hơi giật mình.

- Nam nào?

- Hôm nay lúc chị chưa về có anh gì ý bảo tên là Nam đến nhà mình tìm chị nhưg chị ko có nhà. Anh Nam còn mua kem cko em cơ… Em ứ chơi với chị nữa đâu..

Thằng nhỏ nói xog rồi vùng vằg đi ra ngoài.

Nam àk? Nam nào nhỉ? Có khi nào.. Mà hắn đến tìm nó làm gì?? Thôi, cứ phải hỏi.

< Lô >

< Chiều mày qua nhà tao hả?>

< Ờ..>

< Qua làm gì?>

< Ko làm gì cả . Hỏi làm gì. Đồ điên.>

< mày đúg là.. Mà.. Tao có bạn trai rồi nhé.>

< vậy àk… Ko liên quan đến tao.. Ngủ đây..>

< Mày còn bực tao vụ lần trước hả Nam?>

< ko thừa hơi>

tut tut tut.. Ơ… Lại thế rồi… Thằng này thất tình nên bất bình thường thì phải . Ăn nói cứ vùng và vùng vằng … Mà còn bực mình là đúg rồi. Chỉ vì cái tội nghe theo lời nó mà làm hỏng cả mối tình đầu tiên tươi đẹp như tranh vẽ. Ôi. Khổ nhỉ… Mà thôi… Giờ còn lo đến anh Duy Minh đã… Hờ.. Nó bấm số cho Duy Minh

< em … Anh… Chúng mình sẽ là một đôi>

…….

Tuổi trẻ là những ước mơ… Tuổi trẻ là những đam mê. Biết yêu nhưng mãi nói ko lên lời…

!!!!!



Lời dẫn :Cái gì đến nhanh thì thường cũng sẽ mau tàn. Bạn ko thể bắt mọi thứ đều theo ý mình, ko thể bắt mọi thứ đều phải hoàn hảo. Bạn cũng ko thể bắt bản thân mình ngừng yêu người khác cũng ko thể khiến người khác ngừng nghĩ đến bạn. Đơn giản vì chúng ta phải sống thật với bản thân mình , mà đôi khi cái sự quá đỗi chân thực ấy sẽ mang lại cho bạn bị tổn thương. Và.. Vô tình làm tổn thương người khác nữa. Hạnh phúc trọn vẹn thì vốn khó thấy.. Ngang trái trog cuộc sống thì lại có thể tìm đến bạn bất cứ lúc nào. Bạn hãy sống bằng tình cảm , hành động theo lí trí. Bạn biết rồi đấy: chẳng có gì mang tên gọi là hoàn hảo cả.

Niềm vui chớm nở.

Duy Minh – Dương An.

Hai cái tên được nhắc đến nhiều nhất trong trường THPT X trong tuần vừa qua. Tất nhiên tất nhiên , sự kiện hot mà.. Rõ rành rành ra đấy , sáng đi học cùng nhau , ăn sáng cùng nhau, ra chơi cái là cũng xuống căng tin cùng nhau, đi học về cũng cùng nhau nốt. Trông chẳng khác gì hình với bóng cả. May mắn là An ko còn cái biệt da