ược… Anh vẫn đứng đấy, chờ đợi.
Đêm qua đêm, gió cũng trở nên lạnh lẽo hơn. Cảm giác chênh vênh dấy lên trong lòng, rồi đẩy anh xuống một nơi không có chút ánh sáng nào. Gương mặt vẫn bình ổn, nhưng trong tim đã khác.
Cảm giác đợi chờ không dễ hình dung. Nhưng cảm giác cô đơn thì dễ dàng vô cùng. Giữa thế giới rộng lớn này, hình như quá bao la để có thể tìm được nhau. Thế nhưng lại quá dễ dàng để đánh mất.
Shinichi quay người rời đi, chiếc xe chầm chậm lăn bánh.
Đêm tan, tình lỡ, trọn vẹn, xa rời.
Ngày cũ, chúng ta vẫn như thế.
Khi em yêu anh, anh chỉ đứng ở ngoài vòng tròn đó.
Không hề muốn tiến lên.
Hôm nay, chúng ta vẫn như thế.
Khi anh yêu em, em đã không còn cách nào đáp lại tình yêu ấy nữa.
Sẽ qua những thời gian mặn nồng.
Không còn những yêu thương đau đớn đến mức uất hận nữa.
Lạc mất bàn tay nhau rồi, sẽ chẳng còn những khúc nhạc về đêm.
Anh về đường anh, không cần thiết phải có em bên cạnh.
Tình yêu này, ban đầu không phải là chân thành.
Thì hãy kết thúc để không ai phải đau thêm nữa.
Sự trừng phạt ngọt ngào này…
Chỉ vừa mới bắt đầu...
Lang thang... mỏi mòn với những nghĩ suy.
Đêm, cũng cay nồng đến vậy"
Shinichi ngồi yên bên bàn họp. Một chút cảm xúc lướt qua khi anh chú ý vào những số liệu được thu nhập gần đây. Một cái hố lửa đợi anh nhảy vào khi cổ phiếu của Kudo liên tục rớt giá* hạng mục anh dành được rõ ràng đã về tay anh, nhưng những sản phẩm khi anh chuẩn bị công bố lại được công bố ra trước. Shinichi cảm thấy tay không thể cử động nhanh trên bàn phím, rốt cục cũng hiểu được nguyên nhân là do đâu. Chỉ một điều duy nhất thôi. Nếu cứ tiếp tục đưa ra thị trường những sản phẩm như thế này, anh sẽ vi phạm luật bản quyền. Shinichi cảm thấy tình thế hết sức khó khăn. Rõ ràng dự án này, sản phẩm của công ti đều được giữ kín đến giờ phút này. Lí do nào mà nó “được” bày bán ngoài đường với những giá rẻ mạt thế kia?
Một cái tên lướt qua tâm trí anh. Nhưng Shinichi lập tức khinh bỉ vì mình đã nghĩ đến cái tên ấy. Không thể nào. Cô ấy sẽ không như vậy.
Đến giờ phút này, gần bốn trăm tám mươi giờ hai mươi phút trôi qua anh vẫn không tìm được cô. Không lí do nào cô lại có thể đẩy anh vào đường cùng. Ran cũng không thể là gián điệp thương mại do tập đoàn đối thủ của anh thuê được. Shinichi càng suy nghĩ lại càng đi vào bế tắc. Trong đầu lại hiện ra một suy nghĩ rất rõ ràng. Anh nhớ cách đây hơn một tháng, Ran vẫn còn ngồi yên vị ở vị trí của mình, sao chép những dữ liệu của các sản phẩm. Đó không phải là công việc của cô, nhưng anh đã yêu cầu cô làm thế. Anh chỉ có thể tin tưởng cô, vì tính chiến lược của dự án này… Không phải Ran, không phải anh, không phải bộ phận thiết kế. Vậy thì có thể là ai nữa đây?
Shinichi cảm thấy như mình đang cố gắng tìm cách phản bác lại lí trí của mình. Anh biết người đứng sau là ai, nhưng lại từ chối thừa nhận nó. Không thể như thế được.
Mồ hôi vã ra một lúc một nhiều, đủ cho Shinichi nhận ra không khí trong phòng hơi nóng. Anh thậm chí còn không động đến điều hòa. Anh ngã lưng ra sau ghế, tìm cách xoay vòng tình thế trước mặt. Nhưng hơn ai hết anh biết rằng, chuyện này không dễ dàng tháo gỡ…
Điện thoại rung khẽ trong túi áo, Shinichi bắt máy lên. Lòng có một chút hồi hộp.
-Heiji? Tìm được cô ấy chưa?
-…. Cậu bỏ ý định tìm cô ra đi…
-Heiji? Cậu đang nói gì vậy?
-…. Shinichi, cậu đợi tớ! Nhất định phải đợi tớ đến đó.
Điện thoại tắt. Shinichi cau mày, lại có chuyện gì nữa đây. Nhưng vừa đúng lúc đó, một cuộc gọi của thư kí khiến anh bàng hoàng.
-Thưa giám đốc, có vài vị thanh tra muốn tìm anh.
Shinichi kinh ngạc, tìm anh để làm gì? Anh bước xuống dãy nhà dành cho nhân viên, rất nhanh đứng trước mặt họ. Shinichi chau mày khe khẽ nhưng sắc mặt vẫn không biến chuyển gì khác.
-Ông Kudo, có người tố cáo ông về hành vi xâm hại tình dục. Mời ông đi theo chúng tôi.
--------------
Không khí trong phòng có cảm giác rất ngột ngạt.
Shinichi ngồi tựa lưng vào lớp đá lạnh ngắt, mắt vẫn như đang lạc vào một thế giới mình anh biết. Cảm giác sụp đổ đến mỗi lúc một gần hơn. Bằng chứng họ nêu ra được tiến hành rất công phu, anh không thể chối cãi được. Nhưng Shinichi biết, người có thể làm được tất cả những điều đó là ai…
Đến gần với đáp án, nhưng lại có cảm giác không thể ngoi lên được thật mệt mỏi. Shinichi mỉm cười, anh bật cười và từ chối toàn bộ những câu hỏi đang được đặt ra. Giờ thì không thể chối cãi.
Thì ra tình yêu mà anh nghĩ, đều là giả tạo. Shinichi nhớ lại, chỉ cảm thấy một cơn giận ngấm ngầm đục khoét nơi tâm hồn anh. Cũng phải, ở bên nhau lâu như thế. Người ấy chưa bao giờ nói yêu anh…
Cũng đún