n muốn chúng ta trả thù không?
- Câm ngay!
Nam quát lớn, ánh mắt lộ rõ vẻ hoang mang. Anh ta quay lên, rung rung đùi, im lặng suy nghĩ.
Chắc vệ sĩ của nó đã báo về nhà rồi. Sáng mai vụ kiện bắt đầu, chắc chắn tên dòi mọt đó phải có bằng chứng trong hôm nay. Vậy có nghĩa muộn nhất đêm nay, cuộc trao đổi sẽ diễn ra. Cũng may là chiếc đồng hồ có gắn chip định vị lần này chịu yên phận trên ...
tay nó. Không còn nhiều thời gian nữa, hi vọng bố có một kế hoạch thuận lợi.
Xe dừng lại ở bến cảng thuộc quản lý của Crown. Hai đứa bị lôi vào nhà kho chứa container, trói Lucky vào ghế, và treo Nguyên lên. Trí rời khỏi nhà kho, có lẽ đi gọi điện cho bố. Bọn chúng bắt đầu đánh đập Nguyên khiến anh hét lên đau đớn. Con bé gào khóc, giãy giụa, nó quay sang khẩn cầu Nam nhưng hắn chỉ nhìn đi chỗ khác. Nguyên cười khì với khuôn mặt bê bết máu và bầm dập:
- Không sao! Anh là siêu nhân đấy.
Bọn chúng phá lên cười rồi đánh anh mạnh hơn. Anh cố bặm môi không hét để Lucky đỡ lo, nhưng tiếng rên ư ử đó càng khiến nó đau lòng hơn. Nguyên cắn răng chịu đau đớn để nó không quá lo lắng, ảnh hưởng tới con, nó không thể phí công sức của anh được. Con bé không nhìn nữa, nhắm chặt mắt lại, mím chặt môi cố trấn tĩnh. Nghĩ đi! Nghĩ đi! Nghĩ đi! Phải làm gì đó để anh có thể cầm cự tới khi bố đến. Bất ngờ, nó nghe thấy vài tiếng ồn ào, rồi một tiếng động lớn vang lên. Một chiếc xe đâm thẳng vào cửa nhà kho, phá nát cánh cửa. Ánh đèn của hàng chục chiếc ô tô rọi về phía con bé, một toán người xông vào trong. Bố tới rồi, nhanh quá! Nóng vội lạ thường. Ông bố phải tính toán thật kỹ càng rồi mới hành động và không bao giờ chịu góp mặt ở những nơi nguy hiểm đâu rồi? Bố thay đổi thực sự rồi, nhưng thời gian gấp gáp vậy, liệu bố có nghĩ được kế hoạch nào không? Ông chậm rãi bước ra khỏi xe, tiến về phía trước, nhìn con bé và Nguyên một lượt, rồi chống mạnh gậy xuống đất:
- Gọi Andrew ra đây.
Vừa dứt lời thì Andrew chạy xộc từ cầu thang phía sau xuống. Hắn nhìn bố bất ngờ và giận dữ. Dường như tên thông minh đó không đoán được bố lại hành động cảm tính như vậy, nó cũng không ngờ được nữa là.
- Chà, con rể hụt. Ta không cho ăn thì lại quay ra cắn bậy ngay được. Xem ra bố con dạy con không tốt rồi.
Trí trở nên tức giận hơn với câu khích tướng của bố, nhưng vẫn cố trẫn tĩnh.
- Tập hồ sơ và cuộn băng đâu?
- Trước hết, cởi trói cho con tin đã. Đừng tỏ ra vô học thế chứ!
Trí vẫy tay ra lệnh thả Nguyên xuống, tháo dây trói cho Lucky. Vừa được thả ra, anh lết tới cạnh con bé. Nó ghét những khi anh dính chặt lấy nó lúc cấp bách, đừng có liều mạng vì nó nữa.
Bố đưa tập hồ sơ và cuộn băng ra:
- Để bọn nó rời đây trước, rồi cậu sẽ được hai thứ này. Ta sẽ ở lại để đảm bảo điều đó.
- Bố…
- Không sao – Bố cười với Lucky – Một vụ kiện đâu thể thiếu bị cáo, đúng không?
Trí đột ngột phá lên cười, hắn cười như điên.
- Ông nghĩ vào tù là đủ sao? – Hắn rút súng ra, hướng về phía con bé – Có muốn nếm thử cảm giác mất người thân như ta trước đây không?
Người của bố định xông lên, nhưng bố bình tĩnh ra hiệu dừng lại.
- Ngựa non háu đá. Cho cậu hai lí do để không làm việc đó: thứ nhất, người của ta đông hơn và ta không ngại tốn chút thời gian giết nốt đứa con sau khi giết ông bố; thứ hai, hợp tác lâu năm chắc cậu hiểu luật mua hàng của ta rồi chứ? Nguyên vẹn, đúng giá; sứt mẻ, không gì hết.
Trí lại phá lên cười, rồi hắn ra hiệu một tên huýt sáo, một đám đông ùa vào từ cánh cửa phía sau nó.
- Lí do thứ nhất, loại bỏ. Lí do thứ hai, ông không bán thì tôi sẽ cướp về.
Đoàng! Một tiếng súng vang lên. Lucky ngã nhào ra đất, không cựa quậy được. Toàn thân nó run rẩy sợ hãi, tay nó sờ thấy sự nhớp nhớp, âm ấm của máu. Nguyên lại bộc lộ ngu ngốc không đúng lúc đúng chỗ rồi. Lucky cố ngồi dậy, để anh gối lên đầu, ấn chặt tay vào vết thương, nước mắt rơi không ngừng.
- Đừng khóc!
- Em đâu có khóc.
Lucky bặm chặt môi, nuốt nước mắt lại.
- Em không khóc, nên đừng nói nữa.
Người của hai bên lao tới nhau. Trong sự hỗn loạn đó, Trí tiếp tục hướng súng về phía con bé. Bất ngờ, Nam lao tới đá khẩu súng văng ra xa, đấm Trí một cái thật mạnh.
- Chẳng phải cậu đã nói không làm hại ai ngoài ông ta sao?
Trí loạng choạng, đấm lại Nam:
- Lão khốn đó phải nếm đau khổ mà tao chịu đựng. Lão khốn đó…
Nam tung một cú đấm nữa khiến Trí mất sức, lăn ra đất. Nam quay lại, cùng con bé đỡ Nguyên vào góc khuất.
- Tôi làm vậy vì đứa con của Nguyên chứ không phải vì cô. – Nam nói khi thấy con bé nhìn mình trân trân - Ở nguyên đây…
- Hừ - Tiếng Trí vang lên từ phía sau – Một lũ phản bội ở đây, thật tiện quá!
Hắn đứng ngay sau Nam, tay cầm khẩu súng, giờ về phía nó. Nam vươn người che chắn cho Lucky:
- Đủ rồi. Dừng lại đi.
Trí bắn một phát vào bụng Nam khiến anh ta khuỵ