âu. Đã vậy còn vừa “huệ” một bài to đùng nữa. Cuối cùng thì cũng đến nơi, mà thằng nào đang đứng gác trước cổng nom quen quá.
- Dũng ơi! Dũng. - Mình với Linh hét lên.
Dũng giật mình, mắt láo liên hết nhìn Đông rồi lại nhìn Tây mãi sau mới thấy hai đứa. Dũng dường như chết lặng khi thấy đúng là mình với Linh lên tận đây thăm nó. Dũng tuy vẫn đứng nghiêm gác theo kiểu nhà binh nhưng nó cũng không kiềm được nữa, lớn giọng đáp lại.
- Tao ở đây Hưng ơi! Anh ở đây Linh ơi!
Linh chạy đến trước, còn mình thì lết từng bước thôi, mệt lắm rồi. Trời ạ, thằng Dũng sụt sịt kìa, lần đầu tiên mình mới thấy nó như thế này đấy. Mày thua cược rồi nhé Dũng, hôm nay tao sẽ cho mày cháy túi luôn.
- Mà sao bạn cháu lại đứng gác buồn cười thế nhỉ. Đứng ở ngay giữa đường thế kia? - Mình quay sang hai bác cựu chiến binh. - Đồng chí đó đang bị kỉ luật rồi. Có lẽ phải đứng ít nhất là 5 tiếng đồng hồ.
Mình cảm ơn hai bác rồi tiến đến chỗ Dũng, đúng là nó bị kỉ luật thật, Linh cứ nắm lấy bắp tay nó mà chẳng thấy gọi là phản ứng nào.
- Thằng kia ra đây tao bảo. Chỉ tại gọi điện cho mày mà tao bị cắt cơm và bị phạt đứng thế này đấy. Lúc đấy mà mày nói dối tao thì thề rằng dù có phải đào ngũ tao cũng phải về tính sổ với mày. - Dũng cười. - Mấy bữa không gặp mà trông ra dáng phết đấy.
- Mình vỗ vai nó. - Đau! Thằng chó này! Sao vợ chồng bọn mày giống nhau thế, gặp là vỗ vai với vỗ chân. Có biết là mấy hôm tập luyện tao đang mỏi nhừ cả người không! - Linh ơi, nhặt sỏi ném nó đi, bây giờ nó mà chạy ra khỏi vị trí thì nó sẽ đứng đến đêm luôn em ạ. - Mình trêu Dũng. - Không, em sẽ cù lách anh ấy cho đến chết thì thôi! - Hai đứa bọn mày cút đi cho tao. Ặc! Linh, anh xin em đấy! Dũng hốt hoảng khi Linh sấn lại gần.
Bọn mình chỉ buông tha khi có một anh ra vẻ là cấp trên của Dũng hỏi bọn mình mấy câu, rỗi việc hay sao mà lại trêu bộ đội thế.
- Bọn em là bạn nó ạ! Bọn em tiện đường nên qua thăm nó.
Anh này mình với Linh một lượt rồi gật gù bảo Dũng lúc khác tiếp tục chịu kỉ luật sau, bây giờ dẫn bạn vào đi thăm đơn vị một vòng đã
- May nhé, cuối cùng thì mày cũng được giải thoát. - May cái con khỉ. Thế tại sao mà tao lại bị như thế này. Mà hôm nay ăn nhầm cái gì à, tự nhiên lại mò lên đây làm gì. Yêu tao à? - Mày thì con Bin nó yêu. Tao lên đây có chuyện thật mà, dài lắm!
Dũng dẫn mình vào thăm đơn vị nó và mình phát hiện ra một điều. Nhập ngũ bây giờ ăn rất sướng chứ không chỉ là cơm với đậu chan nước mắm như mình nghĩ. Chỉ ngặt nỗi là vì ở quân đội ít con gái lượn qua lượn lại nên gần như khi mình với Linh bước vào thì cả đơn vị ra đón tiếp. Ai cũng cười, huýt sáo, niềm nở nhưng là với Linh chứ không phải là mình.
- Đấy, mày thấy đi bộ đội khổ chưa. Lâu ngày bọn tao không gặp được gái nên hễ có em nào đến chơi là như một lũ rồ dấy. Đảm bảo khi về em Linh tha hồ mà có quà nhé.
Dũng nói trúng phóc. Khi về phòng nó ở thì anh bộ đội nào cũng đối đãi mình với Linh cứ như là khách quý. Thậm chí cả phòng khác cũng kéo sang xin số điện thoại của Linh. Mà em không mang chứ nếu không thì mình có mà tức nổ đom đóm mắt.
Mình với Linh vui lắm, hai đứa cười nói mãi cho đến khi tới bữa trưa thì thôi. Linh vui hơn cả vì lâu rồi em mới được ăn bữa cơm đông vui đến như thế. Ôi, khoảng trống trong em nhiều lúc mình cũng chẳng lấp đầy được, chỉ tự nhủ là phải cố gắng hơn nữa thôi. Mình nhìn quanh và thấy ai cũng ghen tị khi nghe Dũng giới thiệu Linh là bạn gái mình.
Điều đó khiến mình nhận ra là thằng Hưng này may mắn đến thế nào. Giả sử như mà mình nhát gan, không dám trốn đi cùng em thì mãi mãi mình sẽ không bao giờ có được Linh. Mình cũng sợ lắm chứ, nhưng chính Linh đã thổi vào mình một ngọt lửa quyết tâm đấy. Em còn sợ mát anh nhiều hơn phải không Linh? Anh cảm ơn em rất nhiều.
Có tiếng chuông điện thoại vang lên, đó là mẹ Gấu con gọi cho mình, có lẽ mẹ đã linh cảm hay biết được chuyện gì rồi. Nhưng mẹ ơi, mẹ đừng lo, con sẽ tự bảo vệ và giành lấy tình yêu của mình rồi về với mẹ.
Chap 30
Chiều tối là lúc Dũng ra tập diễu hành trước khi nghỉ ngơi, giờ này bọn mình cũng phải đi về chứ không được ở lại. Khi Dũng nghe hết câu chuyện của mình với Linh cùng lý do có mặt ở đây thì nó gật gù, vỗ vai nói những lời khi nói.
- Chia buồn nhé, thế là mày khiến mọi việc phiền phức hơn đấy. Nếu là tao thì tao sẽ không dám làm như mày đâu.
Mình cười khi thấy sự nghiêm túc của Dũng hiện lên khuôn mặt.
- Đơn giản là vì bọn tao không chịu được cái cảnh phải chia tay nên buộc phải như thế thôi. - Bố mẹ mày giờ này chắc biết rồi phải không? - Tao vừa nói chuyện xong nhưng bảo là tao cần đi du lịch vì vừa bị Linh bỏ.
Phải thế thì lần sau dẫn Linh về mẹ tao mới không đuổi em đi - Vậy thì giữ cho chặt vào, nếu không thì mày sẽ tốn công, tốn cơm nuôi vợ thằng khác đấy. - Mày không nói gì tử tế hơn à thằng kia? - Có, nếu như mày có đi chơi gái thì tuyệt đối không được rủ đứ