Polly po-cket
Bài Toán Của Số Phận

Bài Toán Của Số Phận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 322950

Bình chọn: 9.00/10/295 lượt.

>- Đầu dê mình ốc à. Con dê ốc.

- Làm gì có con dê ốc chứ - Quân cốc đầu cô 1 cái thay cho điểm trừ.

- Vậy thì là con quái vật rồi. Hihi, làm sao mà có đầu này mình kia chứ, em chưa từng thấy bao giờ. Anh Quân đã thấy chưa?

- Tất nhiên là anh thấy rồi. Con đó kia kìa – Quân chỉ tay ra phía trước.

Rõ ràng phía trước vắng tanh, không hề có một bóng con thú nào, chỉ có một đoạn dốc cheo leo, phải qua hết con dốc đấy rồi băng qua con suối mới đến được đường cái dẫn đến phố huyện.

- Em chịu thua, em chỉ thấy con dốc đầy sỏi kia thôi.

- Đấy đấy, nó đấy. Đầu dê mình ốc chẳng phải là con dốc sao. Em thử đánh vần xem nào.

Vy ngớ người. Anh Quân chơi ăn gian, dám đố mẹo cô. Con đường dài bỗng trở nên ngắn hơn, nắng đã dần chói chang hơn trên đầu, Quân bứt một chiếc lá khoai bên suối che đầu cho hai đứa. Nước suối trong vắt thấm vào đôi chân bỏng rát vì nắng nóng, phải khó khăn lắm họ mới đủ tinh thần để đi tiếp. Bỗng Vy nhận thấy Quân đang nhìn chằm chằm vào cổ mình, cô mỉm cười kể lại:

- Anh Thiên tặng cho em đấy. Anh ấy bảo che vết sẹo này lại thì trông em sẽ đẹp hơn. Anh thấy đẹp không?

- Đẹp lắm, mà sao trung thu này cậu ấy không xuống đây chơi nhỉ.

- Ôi em quên chưa kể anh nghe, anh ấy qua Canada rồi, chẳng biết khi nào mới về nữa. Anh Quân có tin mai mốt lâu thiệt lâu rồi anh ấy còn nhớ mình không?

- Ờ…ờ…anh không biết nữa.

- Còn em thì em tin – Vy nhìn thẳng về phía trước, giọng nói chắc nịch – Anh ấy đã hứa sẽ quay lại tìm em, nên nhất định em sẽ chờ.

Quân cảm thấy như có gì đó đang bóp nghẹt trái tim anh, cậu bé mười ba tuổi không biết gọi tên cảm giác ấy là gì, anh chỉ biết đó là một sự hụt hẫng vô cùng, có cảm giác anh đang rơi thẳng xuống địa ngục vậy.

Cứ thế, câu chuyện này kéo theo câu chuyện kia, cả hai về đến nhà khi câu chuyện còn chưa chấm dứt, nhưng nụ cười vội tắt ngúm trên môi. Có ánh lửa rừng rực đang bập bùng trong bốn con mắt tròn xoe. Cả trại trẻ mồ côi đang bị nhấn chìm trong biển lửa, không thấy ai cả. Mọi người đâu cả rồi, cả hai vội vàng nhìn quanh, không có ai cả. Vy hét lớn:

- Má Vân….má ở đâu vậy. Kun ơi, Bông ơi…mấy đứa ở đâu, lên tiếng đi.

Không một tiếng trả lời, nước mắt bắt đầu tuôn rơi lã chã, bụi tro bay cả vào người, tèm lem. Quân ôm chặt lấy Vy, hai đứa nhóc mười tuổi đầu lại bị bỏ rơi một lần nữa. Cả hai cứ đứng chết lặng như thế sau bụi cây gần đó, gian nhà chính đã đổ sập xuống, lửa nhanh chóng lan ra khắp nơi, cây xoài để dẫn lên căn cứ bí mật cũng đã cháy đen chỉ còn trơ ra cái thân cây khô khốc. Những ngọn nến ngũ sắc, những kẹo bánh đã rớt xuống đất từ lúc nào, nát bét. Vy ngồi phịch xuống nhìn mọi thứ diễn ra trước mắt, thật quá kinh khủng. Ngọn lửa lại bùng lên, gian nhà phụ hai bên đã không còn dấu vết gì nữa.

Lúc xe cứu hỏa đến là khi cô nhi viên chỉ còn lại đám tro tàn. Một vài nhân viên đang kiểm kê lại mức độ hư hại cũng như tìm kiếm nạn nhân. Vy và Quân đứng lặng bên mé sườn đồi, đôi mắt không rời các chú nhân viên, hy vọng khi họ ra sẽ mang theo một ai đó, nhưng lần nào cũng là cái lắc đầu vô vọng. Bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu con người sẽ mãi nằm lại nơi đây ư. Chỉ vài tiếng đồng hồ, ngọn lửa đã lấy đi của chúng tất cả, mái ấm gia đình với lũ em quậy như quỷ sứ nhưng lúc nào cũng đáng yêu, người má nhân từ mà thượng đế an ủi trao cho chúng, sao bây giờ người nỡ lấy lại như thế. Hai đứa trẻ quay đầu bước đi trong vô vọng, chúng không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi một phép màu nữa, phải đi thôi. Chúng cứ đi, đi mãi, cho tới khi cả hai mệt rã rời mới ngã phịch xuống bên vệ đường, ngất đi giữa tiếng ồn ào người người xe xe. Thượng đế thật là thích thử thách con người mà.

Cả hai tỉnh dậy lúc trời đã nhá nhem tối. Đường xá đông đúc tấp nập, ngước lên nhìn các tòa nhà chọc trời cũng đủ làm đôi mắt hoa lên. Mọi người ăn mặc thật đẹp, nhưng dường như ai cũng bận rộn với công việc của mình, chẳng ai buồn nói chuyện với ai cả. Vậy là đã tới thành phố rồi, họ không nghĩ mình có thể vượt chặng đường xa như thế. Chỉ nhớ cả hai cứ chạy về phía trước, những ký ức cứ đuổi theo phía sau, chúng lại chạy như sợ một sức mạnh vô hình nào đấy. Quân và Vy nhìn nhau, bất giác môi nở nụ cười. Vẫn may là còn hai đứa, từ nay phải nương tựa nhau mà sống thôi.

Cuộc sống tự lập với cô bé, cậu bé mới mười tuổi đầu khó khăn biết chừng nào. Cả ngày chúng chia nhau đi tìm việc làm, đứa thì bán vé số, đứa thì lượm ve chai, rồi bán báo, rồi đánh giày, tất cả mọi thứ không làm họ khuất phục. Những buổi tối may mắn được những người thương tình cho ngủ ở hiên nhà, không thì phải nằm lăn lóc ở công viên, ở chân cầu. Số tiền kiếm được chỉ đủ hai đứa ăn uống tạm bợ qua ngày và trả tiền để vào phòng tắm công cộng. Lâu lắm cả hai mới dành dụm đủ mua một bộ quần áo mới.

- Anh Quân à, hay mai em đi bán sợi dây chuyền này nhé. Chắc cũng được khá tiền đấy anh.

- Anh đã nói bao nhiêu lần rồi. Đó là món quà em yêu quý nhất thì cứ