br/>
Bạch Nhật Huyên không dám giãy dụa, chỉ có thể ngây ngốc cười cười, hy vọng anh có thể xử lý nhẹ nhàng, “Anh hai ~ em một chút xíu cũng không dám chọc giận anh.” Làm nũng, đây là tiên đan cứu mạng cuối cùng.
Vẫn là bởi vì quá yêu cô, anh không có cách nào thực sự giận dữ với cô được. Chỉ cần cô vẫn ỷ lại anh, chỉ cần cô vẫn ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh vẫn sẽ luôn dùng cả dịu dàng của cuộc đời mình để cưng chiều cô, mặc kệ việc cô thật sự không có lương tâm.
Anh mềm lòng, thả lỏng cô trong lòng ra, biểu tình nhu hòa nói, “Anh không muốn tức giận với em, em đáng yêu như vậy, anh làm sao có thể tức giận với em được? Nhưng là những lời em vừa mới nói, chỉ có thể trong lời nói thôi, biết không?” Anh không phải đang hỏi cô, mà là, mệnh lệnh cô, dịu dàng mà cưỡng chế cô. Anh không thắng thắn cho cô hiểu tâm tình của anh được, bởi vì sợ cô không nhìn tới mà hiểu lầm. Như vừa nãy là một ví dụ tốt lắm, cô giống như con nhím nhỏ đề phòng anh, rời xa anh, lại không biết rằng, tâm anh đã không bao giờ có thể rời khỏi cô được.
Ánh mắt Bạch Nhật Huyên lập tức khôi phục vẻ lấp lánh, vui sướng túm túm áo bên hông anh, “Anh thực sự không tức giận?” Cô còn tưởng anh là tức giận cô nói chuyện cùng Chung Thi Âm, nhưng mà xem ra, anh còn giống như không biết gì cả~
Anh hơi thô lỗ nhấc cằm của cô lên, trong mắt lóe ra hàn quang, “Muốn anh không tức giận, em phải đem mấy lời nói kia vứt sạch triệt để, quên không còn một mảnh!!”
Cô thực sự rất ngây thơ ~ si ngốc cười, giơ lên ba ngón tay ở bên tai, nói lời thề vô cùng son sắt, “Nhất định quên ạ!” Không phải cô nói không giữ lời, mà là cô không muốn về sau cuộc sống mình phải trôi qua trong bi thảm nha. Người thanh niên tuấn mỹ trước mắt này, tuyệt đối, là người không thể chọc vào được! Cũng may anh ấy là anh trai mình, không biết dạng con gái nào có thể làm bạn gái của anh, xác định chắc chắn là sẽ bị anh áp bức đến chết cũng không dám bỏ!
Bạch Nhật Tiêu nở nụ cười, cưng chiều xoa xoa mái tóc của cô, nắm tay cô chậm rãi hướng tới nhà ăn.
Bạch Vĩ Minh gõ gõ cửa phòng con gái, “Huyên Huyên, ba có thể vào phòng con không?” Ông yêu chiều hỏi. Sau khi được Bạch Nhật Huyên cho phép đi vào phòng cô con gái nhỏ, ông phiêu phiêu liếc mắt qua bộ váy cô đang mặc, thuần một sắc váy dài. Ông biết, đây là kiệt tác của Bạch Nhật Tiêu.
Bạch Nhật Huyên xếp váy dài gọn gàng chỉnh tề đặt vào trong ngăn tủ, ngồi xuống bên người Bạch Vĩ Minh, làm nũng nói, “Ba tìm con có chuyện gì không ạ?”
Bạch Vĩ Minh cầm bàn tay nhỏ bé của cô, mở miệng nói lời thấm thía vô cùng, “Ba mấy năm nay đều ở nước ngoài, không thể chăm sóc con cho thật tốt được. Lần nay ba muốn quay trở về Mỹ, mang con sang đó. Về sau con cùng ba mẹ sống với nhau, được không con?”
“Vậy còn anh hai, anh ấy có đi không?” Người đầu tiên cô nghĩ đến chính là Bạch Nhật Tiêu, muốn biết có phải hay không có thể tiếp tục sinh hoạt cùng với anh. Bởi vì, cùng anh như hình với bóng mười mấy năm rồi, trong trí nhớ ký ức của cô, tất cả đều có anh. Nếu không có anh, cuộc sống của cô nhất định rất khó khăn.
“Anh trai không đi, chỉ có Huyên Huyên đi.” Bạch Vĩ Minh tận lực, dùng dịu dàng mà thu phục con gái. Tuy rằng không ở chung với nhau nhiều nhặn gì, nhưng là ông vẫn biết rất rõ, cô nhóc này, chỉ cần người khác đối với nó dịu dàng, nó sẽ không từ chối.
“Huyên Huyên dù có thể nào đi chăng nữa cũng sẽ không đi!” Chẳng đợi đến lượt Bạch Nhật Huyên trả lời, giọng nói đầy giận dữ của Bạch Nhật Tiêu đã xé nát sự dịu dàng ngụy trang của Bạch Vĩ Minh, “Ngoại trừ bên người tôi, cô ấy thế nào cũng không đi đâu cả!” Giọng nói của Bạch Nhật Tiêu vô cùng cứng rắn, cầm lấy bàn tay bé nhỏ của Bạch Nhật Huyên, kéo cô lại bên cạnh mình, đối diện cùng Bạch Vĩ Minh.
“Buông nó ra!” Bạch Vĩ Minh buồn bực mệnh lệnh, bày ra vẻ uy nghiêm vốn có của một Tổng Giám đốc, “Huyên Huyên là em gái của anh, anh đừng có ở đây mà ‘hồ ngôn loạn ngữ’(lời nói bậy, lời nói nhảm) với tôi!” Lời của ông không có biện pháp đúng lý hợp tình, nhưng lại là khí thế mạnh mẽ áp đảo.
Bạch Nhật Tiêu không muốn cùng ông ta tốn nhiều thời gian đấu võ mồm. Mấu chốt là ở Bạch Nhật Huyên, chỉ cần cô không muốn đi, anh sẽ liều lĩnh giữ cô lại. “Huyên Huyên, em muốn ở cùng với anh, hay là muốn qua nước Mỹ?” Anh dịu dàng hỏi, chân thành và đầy khát vọng, khiến cho người ta không thể bỏ qua được sự chờ mong đó.
Chịu đựng như vậy nhiều năm rồi, nếu còn không thể chống cự cùng phản kháng, anh dựa vào cái gì để bảo vệ cô gái anh yêu bên người, làm thế nào để hứa hẹn cho cô một tương lai!
Bạch Nhật Huyên lâm vào thế tiến thoái lưỡng nan, một bên là anh hai mình vô cùng yêu thương, một bên là ba mẹ rất ít ở chung, nếu nhất định phải lựa chọn một trong hai, cô thực sự không biết nên làm sao bây giờ cả. “Anh hai, chúng ta cùng qua Mỹ được không anh?” Cô cẩn thận hỏi anh, bởi vì mặt anh, trong lúc cô do dự thì trở nên âm trầm vô cùng.
“Em chỉ có thể ch