Polly po-cket
Anh Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ

Anh Là Thiên Thần Hay Ác Quỷ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện teen

Lượt xem: 3211523

Bình chọn: 7.00/10/1152 lượt.

! Cố lên! Cố lên nào! - Ông Huy vỗ tay kích động, thời gian sắp hết rồi.

Như một cơn thuỷ triều vội vã rút xuống, thời gian kéo nhanh khiến ý thức người ta ngắt mạch, mất hoàn toàn cân nhắc.

Hải đang cố gắng từng chút một. Không xong rồi! Bia cứ trào ra ngoài! Tình huống hiện giờ Minh vẫn đang giữ ưu thế.

_ DZÔ! DZÔ! NHANH NỮA LÊN! DEMON CỐ LÊN! CỐ LÊN! - Mọi người hò reo kịch liệt vào những phút chót của trận đấu, đa phần là cổ vũ Minh.

Tiếng la hét ồn ã khắp cả quán bar, đầy hấp dẫn như đang xem được một màn thi đấu điền kinh đầy thu hút.

Tên đại ca xám mặt, đặt chai bia trên tay xuống xem xét tình hình. Bọn cùng đám với Hải nhìn nhau hoang mang.

Giọt bia cuối cùng cạn sạch, quầng ngực trên áo thấm thành một đám ướt nhem. Chúc ngược chai bia cuối cùng xuống để chứng tỏ nó đã hết sạch. Minh cong môi, tia mắt ngập tràn hoan hỉ, nụ cười thấp thoáng trên khoé môi.

_ HAY QUÁ! CỐ LÊN! ZÔ! ĐÚNG RỒI! HURA! CẬU GIỎI QUÁ! - Ông đạo diễn nhảy tưng tưng lên mừng.

Hay thật, cuối cùng Minh đã thắng.

Tiếng vỗ tay vang lên không ngớt. Tiếng hoan hô, ngưỡng mộ cứ vang ngập cả bar. Đâu đó có tiếng vui vẻ chia chác tiền cược thắng đầy sôi nổi.

Hải bất lực nhìn chàng trai bí ẩn đang nhận một phần số tiền thắng cược.

Cậu run lên vì tức, môi mím chặt, mặt đỏ tê rần. Thấy mọi người ca tụng con người kia, cậu càng ứa gan hơn. Mặt Hải càng lúc một đỏ gay không biết là do say hay tức giận.

Đột nhiên, quả đầu vàng tiến đến gần Minh, mặt đằng đằng sát khí.

Minh vẫn thản nhiên thu những tờ tiền trên đĩa, gương mặt chẳng có biểu hiện gì của tình trạng ngà say.

_ Nè! Dân ở đâu? Tính tới đây gây sự à? Có biết địa bàn này là của tao không? - Hải lầm lừ nhìn Minh. Gương mặt giương lên doạ dẫm.

Kiêu căng là một tính xấu dễ tạo ra tai hoạ cho mình. Hoàng Hiểu Minh đang bị chuốc lấy tai hoạ ấy bởi sự bất cần, ngạo mạn ấy.

_ Sao chứ? Bar này là của cậu à? - Minh nghiêng đầu nhìn, giọng điệu giễu cợt của kẻ thắng trận.

_ Thằng ranh! Khôn hồn thì trả lại tiền cho tao. Nếu không thì… - Hải vẫn tiếp tục đe dọa, răng nghiến lại hừng hực tức.

Kẻ thắng giơ xấp tiền trên tay đếm nhàn hạ như cố tình chọc tức con người thua cuộc. Vẫn ngạo nghễ. Vẫn kiêu căng.

_ Nếu không thì sao? Số tiền này là do tôi thắng cược có được. Muốn cướp à?

Gương mặt đối diện đanh lại tối sầm. Âm thanh trong bar bắt đầu nghe thêm tiếng lạo xạo di chuyển bàn ghế của nhóm người xa lạ hầm hố.

_ Mày….!!!! Được, là do mày chọn. Nếu không đưa số tiền đó thì mày đừng hòng đem xác rời khỏi đây! Đừng trách tao!

Mâu thuẫn khởi nguồn từ những mặt đối lập luôn thống nhất, dựa dẫm vào nhau. Giải quyết một mâu thuẫn không thể dùng một thái độ cầu hoà mà là đấu tranh triệt tiêu mâu thuẫn đó. Người đang gây ra mâu thuẫn phải là người giải quyết việc này. Nhím xù đang rơi vào một sự rình rập nguy hiểm của kẻ tiểu nhân lật lọng.

Kẻ thắng làm vua, kẻ thua làm giặc. Quy luật bất di bất dịch này thực sự đúng với tình huống này. Những kẻ thua không hề tẽn tò vì hành động ngang ngược đòi thứ không thuộc về mình. Họ hung hăng đổ dồn về cậu. Số lượng người đông nghịt áp đảo như muốn uy hiếp con người thân cô kia.

Tiếng bác nháo của nhóm khách vui chơi tắt ngấm. Họ hoảng sợ dồn về một nhóm hay vội vã tránh xa nơi chuẩn bị diễn ra ẩu đả này.

_ Sao hả nhóc con? Đưa tiền đây không? - Mái đầu vàng hăm he cậu.

Phía sau đó là đồng bọn đông đúc, người nào cũng bặm trợn nhìn Hoàng Hiểu Minh.

Đôi mắt nâu đỏ đen xám chết chóc, môi mím lại bực dọc đay nghiến:

_ Đừng gọi tao là nhóc.

_ Đưa tiền ra đây! Muốn chết phải không? - Tên tóc đỏ trong bọn chồm lên gây chiến.

Sự tự tin tuyệt đối về khả năng hạ gục bọn ruồi nhặng này khiến Minh chỉ đứng nhìn một cách bình thản. Đồng tử nông trơ ra:

_ Đưa? Tiền à? Tại sao phải đưa? Muốn xin ăn thì cũng tỏ ra khốn khổ chút chứ! Nếu là hành khuất đang đứng trước mặt thì bổn thiếu gia sẵn sàng dốc hết tiền trong ví ra bố thí. Chậc, chậc. Đáng tiếc tư cách để nhận được lòng hảo tâm của mọi người tụi bây còn không có. Lũ cướp cạn.

_ Mẹ kiếp! Mày chán sống thật rồi! Anh em! Cho nó nếm mùi cho tởn mặt đi! - Một tên du côn khác sôi máu, tiếng nói tục tĩu phá hoại dần sự trong lành của vũ trường.

Minh cười nhạt, bình lặng như hồ thu. Vệt môi hồng hào lại hơi mím lại, tàn nhẫn:

_ Tụi bây thèm ăn đấm lắm rồi sao? Được rồi, yêu cầu này tao sẽ vui v