“Đáng đời!”
Trương Ninh Hi cợt nhả đến gần Trương Nhất Manh: “Mẹ xoa cho con đi ~ “
Trương Ninh Giản nhanh chóng đưa tay lên xoa giúp Trương Ninh Hi vài
cái, Trương Ninh Hi bị xoa bóp tới mặt mũi đều biến dạng, khóc lóc xin
tha.
Tề Phỉ vui vẻ nói với Trương Nhất Manh: “Tên Trương Ninh Hi đó tuy
hơi nhảm nhí một tí nhưng vẫn nói cho tớ biết không ít chuyện, thì ra
Trương Ninh Giản đang bị mất trí nhớ tạm thời, còn nhận nhầm cậu là mẹ
anh ta … Chậc chậc, cậu cũng bi kịch thật …”
Ngừng lại một chút, cô tiếp tục: “Nhưng đối với người khác mà nói, đây còn là chuyện cầu mà không được đó.”
Trương Nhất Manh vô tình nói: “Cậu cũng nói là người khác, tức là trong đó không có tớ.”
Tề Phỉ vỗ vỗ vai cô: “Chuyện gì đến rồi cũng sẽ đến, huống chi, tớ
thấy người họ Trương không đáng sợ như người ta nói mà, cậu nhìn Trương
Ninh Hi xem, bị tớ đánh như vậy … Thật ra, tớ cứ nghĩ anh ta sẽ tránh
ra, cho nên lúc đánh trúng tớ còn hơi lo lắng, ai mà ngờ, anh ta bị đánh xong lại bắt đầu giả vờ đau khổ, tuy hơi phiền một tí, nhưng cảm giác
rất bình dị, gần gũi!”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ, cậu nhìn thế giới này quá tươi đẹp, quá hoàn mỹ rồi …
Sau đó phải ngồi tàu lượn siêu tốc, Trương Nhất Manh trăm không muốn
ngàn không chịu, nhưng không chịu nổi sự đáng yêu của Trương Ninh Giản,
huống chi, lúc trên xe cô cũng đã hứa (?) với anh rồi …
Tề Phỉ vốn định về trước, nhưng cô suy nghĩ lại, đến hỏi Trương Nhất
Manh: “Khi nào cậu mới về vậy? Phải chờ đến khi anh ta khỏi bệnh sao?
Chắc còn lâu lắm …”
Trương Nhất Manh khổ không thể tả: “Đúng vậy, hơn nữa, ngay cả xuống đây còn không dễ …”
“Xuống đây???” Tề Phỉ không hiểu.
“Bây giờ tớ đang ỏ trong biệt thự ở sườn núi, trong vòng mười dặm
không thấy một bóng người, hơn nữa, vì lý do an toàn, tớ chỉ có thể ở đó …” Trương Nhất Manh đau khổ nói.
Tề Phỉ an ủi: “Sau này tớ đến thăm cậu là được mà.”
Dừng một chút, cô tiếp tục: “Lúc Trương Ninh Hi không có mặt ở đó thì gọi cho tớ.”
Trương Nhất Manh: “… Ừ.”
Dù gì cô nàng cũng biết cả rồi, đến nhà họ Trương chơi chắc không có
gì … Dù sao thì cả Trương Ninh Hi cũng đánh rồi, đến nhà họ Trương chơi
chắc không có gì …
Trương Nhất Manh: “Cậu không chơi tiếp sao?”
Tề Phỉ hơi do dự.
Trương Ninh Hi xen mồm vào: “Con gái mà, chắc là phải sợ những thứ này rồi, đừng có làm khó xử người ta.”
Tề Phỉ: “…”
Cô lườm nguýt Trương Ninh Hi, lạnh lùng nói: “Sợ cái gì chứ…” Dứt
lời, quay qua khoác vai Trương Nhất Manh: “Nhất Manh, chúng ta đi chơi
đi.”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ này, sao dễ bị dụ quá …
Trương Ninh Giản nhìn tay của Tề Phỉ đang khoác lên vai Trương Nhất Manh, lặng lẽ chắn ngang giữa hai người.
Tề Phỉ: “…”
Bốn người cùng ngồi lên tàu lượn siêu tốc, điểm đặc sắc của tàu lượn
siêu tốc ở công viên này là, nó không giống những cái tàu lượn khác,
nhiều người ngồi chung mà sẽ đưa từng nhóm từng nhóm đi, tàu trước đi
được một khoảng nhất định mới đến tàu sau. Một chiếc tàu có thể cho hai
người ngồi một trước, một sau, Trương Ninh Hi nói: “Hai người là con
gái, chắc là sợ chơi trò này, để tôi ngồi đằng trước vậy …”
Còn chưa nói dứt lời, Tề Phỉ đã bước lên trước, ngồi phía trước tàu, Trương Ninh Hi cười cười ngồi xuống sau lưng cô
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ nít chặt dây an toàn rồi mới thấy có điều không bình thường: “Anh ngồi đằng sau tôi làm gì?”
Trương Ninh Hi chân thành tha thiết nói: “Tôi sợ …”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh nhận thấy, Trương Ninh Hi đang học tập theo Trương Ninh Giản, mà còn học rất tốt nữa …
Nhưng Trương Ninh Giản không lưu manh như Trương Ninh Hi, anh chủ
động lên đằng trước ngồi, để Trương Nhất Manh ngồi đằng sau mình, thật
sự Trương Nhất Manh rất sợ, nhưng có Trương Ninh Giản ngồi phía trước,
cô thấy an tâm hơn phần nào.
Một lát sau, tàu của Tề Phỉ và Trương Ninh Hi từ từ chuyển động,
Trương Ninh Hi giả vờ nhắm chặt hai mắt, hai tay ôm eo Tề Phỉ: “Thật là
khủng khiếp!”
Tề Phỉ: “…”
Trương Nhất Manh: “…”
Tề Phỉ dùng khuỷu tay hích một cái, Trương Ninh Hi rên lên một tiếng.
Người qua đường A: “… Wow, anh này có bạn gái hung dữ thật đấy.”
Người qua đường B: “Không, tôi thấy cô này không gọi là hung dữ nữa … Phải là muốn mưu sát bạn trai mới đúng …”
Sau đó là qua những con dốc nhỏ, tàu lượn từ từ đi lên, Trương Ninh
Hi lẳng lặng nắm tay Tề Phỉ, Tề Phỉ quay đầu lại, liếc anh ta một cái
cảnh cáo.
Trương Ninh Hi im lặng không nói, nhưng lúc tàu lao xuống, anh lại kêu to lên, mặt dày dựa vào lưng Tề Phỉ.
Tề Phỉ không hề bị tàu lượn siêu tốc ảnh hưởng, cho Trương Ninh Hi một cú đánh chính xác.
Mọi người: “…”
Cả đường đi có thể nghe thấy tiếng Trương Ninh Hi gào khóc thảm
thiết, tiếng hừ mũi của Tề Phỉ, quả là một bộ phim bom tấn Hollywood vừa lãng m