r/>Nó hơi bất ngờ, người thường thì phải sốc tới mức tránh mặt kẻ vừa làm mình đau,...có lẽ
Mạnh Khoa không nhỏ mọn đến thế. Anh chàng chấp nhận chuyện này khá tốt, nó tiếp:
_Chúng ta hẹn nhau ở đâu nhé!
_Cô ở nhà đợi đi, tui sẽ tới rước, đi đâu thì lúc đó tính....
Nó khẽ gật đầu rồi chào Mạnh Khoa và bước ra khỏi lớp. Mạnh Khoa ngước nhìn theo nó.
Đau nhói ....
Thấy nó bước ra khỏi lớp, Hy Vân nghĩ thầm, ánh mắt trào lên ghen hờn "Là cô ép tôi phải
làm thế đấy nhé..."
---------------------------------------
Nó đứng trước nhà, đi wa đi lại "Hok lẽ cho mình leo cây " Rồi lại nhìn về hai đầu đường,
chờ một bóng dáng thân wen đi tới. Hai tay nó đấm đấm vào nhau , nghĩ
thầm "Sắp chiều rồi, còn phải đi học nữa" đang rối bời đầu óc thì nó
nghe tiếng Mạnh Khoa:
_Thùy Anh!!!!
Nó way lại, cười, hôm nay Mạnh Khoa cưỡi SH, nhìn "oai" gớm. Nó leo lên xe (có bạn zai rùi mà cứ hồn nhiên thế), hỏi:
_Đi đâu được?
_Ak, đến bờ sông đi, ở đó có một loài cỏ dại rất đẹp....
Bờ sông........Mạnh Khoa ngồi trên con SH, đưa mắt nhìn vào một khoảng không vô định.
Nó đang mân mê mấy nhánh cỏ dại, đúng là cỏ dại ở đây đẹp thật.....
Mạnh Khoa lên tiếng trước:
_Cô muốn nói vơi tôi cái gì à?
Nó đã chuẩn bị tinh thần ở nhà, nó đã moi móc hết dũng khí trong ngóc ngách tâm hồn
mình ra nhưng khi đối mặt với ánh mắt ấy của Mạnh Khoa, nó lại muốn nghẹn, ráng lắm
mới nói được, chữ còn chữ mất:
_Tui..Tui có cái này...muốn đưa cho anh....
Nó cho tay vào túi wần móc ra một chiếc chìa khóa nhỏ nhỏ nhưng được cẩn hoa văn rất
đẹp:
_Đây là chìa khóa...chìa khóa cho cái hộp gỗ tui tặng anh....- Nó chậm chậm bước đến,
đưa Mạnh Khoa chiếc chìa khóa....
Anh chàng đón chiếc chìa từ tay nó, cười chua chát:
_Sao bây giờ mới đưa cho tôi?
_....
_Cô không chấp nhận tui từ đầu rồi phải không?
_Thật ra...-Nó định nói nhưng lại muốn nghẹn. Nó định cho anh chàng biết trong hộp gỗ là
gì:....Một bức thư từ chối và một món wà nhỏ tự tay nó làm để an ủi anh chàng nhưng vì
phút cuối nó sợ mình sẽ đổi ý vả lại nó không muốn làm cho ai đau cả nên mới bày ra
trò "Đi tìm chìa khóa"...Nhưng bi h nó đã có câu trả lời rồi và nó tin chắc vào sự lựa chọn
của mình...nên mới wuyết định đưa chìa cho Mạnh Khoa
_Xin lỗi vì đó không phải là một món wà...........
Nó toan way đi thì Mạnh Khoa kéo tay nó lại. Anh chàng đưa chiếc chìa khóa lên trước mặt
nó, nói chắc như đinh đóng cột:
_Dù sự lựa chọn của em là Thường Khánh nhưng tôi vẫn mãi chờ em, chiếc chìa khóa
này...- Mạnh Khoa bất ngờ way ra phía con sông rồi dùng hết sức ném chiếc chìa khóa ra
thật xa giữa lòng sông, way sang nó nhẹ nhàng nói:
_Tôi yêu em và sẽ mãi chờ em...
Tối. Nó cứ mãi suy nghĩ về những chuyện xảy ra ngày hôm nay. Rốt cuộc nó cũng chấp nhận làm bạn gái Thường Khánh, thẳng thừng từ chối tình cảm
của Mạnh Khoa. Đôi lúc, nó không hiểu mình làm thế là đúng hay sai
nữa?....
Ngồi ăn cơm mà hồn nó cứ lơ lửng mãi đâu, nó định gắp cá nhưng lại thọt đũa vào đĩa rau,
lơ đãng nhìn ra ngòai trời. Nhìn đứa em gái như mới ở Viện Tâm Thần về, lão Quân thấy
chướng mắt gì đâu!, quát:
_Mày ăn cơm thì ăn đàng hoàng giùm tao đi, làm gì mà cứ thẫn thẫn thờ thờ thế hả?
Nó bừng tỉnh:
_Ơ dạ!- Nó cắm đầu xuống chén cơm ăn lia lịa nhưng tâm trạng vẫn cứ để đi đâu....
Ăn cơm xong. Nó cắm cúi bên bồn rửa chén, thầm nghĩ "Mình chấp nhận tình cảm của hắn
là đúng hay sai? Mình có bốc đồng quá không?....Mình có thật sự thích hắn không?.." Bao
câu hỏi ngổn ngang chất chồng trong đầu nó "Không, mày đừng có điên như thế chứ! Mày
đã xác định là thích hắn mà! Trời ơi, mình làm sao zậy?....." Chẳng lẽ cái nhìn ấy của Mạnh
Khoa và sự ấm áp mỗi khi ở bên Shin lại ảnh hưởng đến tình cảm của nó dữ dội thế
sao...Nó có cảm giác tình cảm của nó và Thường Khánh rất lỏng lẽo..không chắc chắn như
nó từng tưởng tượng.
Nó phẩy tay "Thôi! Chuyện học là chính!"
--------------------------------------------
Chiều thứ ba. Nó phụ việc ở Violet Res. Hôm nay trời mưa tầm tã, nhà hàng vắng khách
nên nó cũng ít việc. Chán thế! Hôm nay là ngày đầu tiên diện đồng phục đi làm của nó, thế
mà chẳng có ai ngắm...Lâu lâu lại có khách bước vào. Nó chạy đi bưng bê một lát rồi lại
rảnh, lại mệt mỏi ngồi xuống cái ghế nơi bàn trống. Khi không có việc gì làm, người ta
thường ngồi nghĩ vu vơ, nó cũng thế...Nằm mộp xuống bàn, nó thở dài thườn thượt. Bỗng
iếng nhỏ Lam từ phía sau như đánh thức nó:
_Bồ đang làm gì thế?
Nó giật mình ng