ôi thực thích nơi này.
Thả diều..hô hô,trò này vui à nha.Tôi nhanh chóng tiếp thu cách thả diều,cho nó lượn cao lên trời.
dù cố gắng ,tôi vẫn không thả được như anh Ngôn.Hu hu,không chịu
đâu...Tôi dở dọng mếu máo đòi đổi diều,kể ra tôi cũng mặt dày đó chứ.Thả không được thế là đi tranh của người ta..Hô hô,kệ thôi..tôi thích,bữa
nay hâm chút chút.
_Fly a kite..- Tôi hét to, diều bay lên trời đi,bay xa vào..thay tao bay thật xa mày nhé.
Ha..vui quá.Thật giống với ngày xưa.Tôi bỗng nhớ ra hình ảnh của
mình,với anh bi.Đã tự bao giờ,tôi quên anh Bi đi để thay vào đó là tên
Phong đáng ghét kia.
Vì hắn mà buồn,vì hắn mà lo lắng...ôi.Tôi có lỗi với anh Bi quá.
hai chúng tôi ngồi trên cỏ,nhìn về phía xa..
Cánh đồng mênh mông một màu xanh rờn.thật thoải mái biết bao.
_Ngọc Lan...
_Gì vậy Ngôn đại ca- tôi cười,quay sang nhìn anh.
Chớp nhoáng,một thứ gì đó mềm mại chạm vào trán tôi...
Tôi mở to hết cỡ đôi mắt như ốc bươu của mình,kinh ngạc ...
Một nụ hôn gió...
Định thần một lúc,tôi mới ngượng ngùng quay mặt ra chỗ khác.Nhưng,lần
này tim tôi không đập nhanh,không mạnh và không thấy ngọt ngào ,thay vào đó là sự khó hiểu.
Hành động này là có í gì?
_Tại sao anh? – tôi ấp úng nhưng vẫn muốn hỏi cho rõ,bản thân tôi thấy
hành động này có chút đùa vui,và cũng không lấy làm thoài mái về điều
đó.Tôi chỉ xem Ngôn đại ca là anh trai của mình.Tuy là ngày đầu có chút
rung động,cảm mến nhưng cũng chỉ như con gái thấy trai đẹp mà thôi =)).
Anh Ngôn cười,nhìn tôi – nhìn em lúc này,anh nhớ ra một người mà anh
quen lúc trước...- anh ấy bắt đầu kể chuyện của mình – ngày xưa ,anh với cô ấy cũng được xem là thanh mai trúc mã ,hai bọn anh rất thân,thường
chơi với nhau..ha ha,có lúc,anh nói với cô ấy,rằng lớn lên,anh sẽ lấy cô ấy làm vợ,...tuổi thơ đó,rất vui- tôi nhận ra nét hạnh phúc trên khuôn
mặt anh lúc này,- nhưng do một số lí do,anh phải rời xa và hai người mất liên lạc..anh rất nhớ cô ấy.
Và,cô ấy cũng rất đáng yêu,rất dễ thương nhưng cũng yếu đuối nữa...là
người mà anh muốn bảo vệ nhất – anh Ngôn kể về người nào đó,có vẻ rất
xa mà cũng rất gần,hình dung ra thì có vẻ cô ấy cũng giống tôi đó chứ
,hô hô.Hưm,nhưng tôi quên mất việc chính rồi thì phải...à,hay tại tôi
giống cô ấy nên anh ấy mới kiss tôi như thế?
_Đúng vậy,em giống cô ấy lắm – anh ấy nhìn thẳng một lần nữa.Kiên định.
Thì ra là thế...
Tôi thở dài chán chường nhìn căn phòng của mình.Hôm nay nó không nhiều nắng như mọi hôm,không chút nắng..ảm đạm,hiu hắt.
_Này thì ..này thì ..- tôi đma mạnh vào mặt chú gấu trên giường mình,không biết đang tức cái gì chỉ muốn xả stress...
~ Lan,ngày kia Phong đi rồi ~ ...
Từng chữ từng chữ đập vào mắt tôi,chậm rãi..
Phong ..hắn sẽ rời xa tôi.
Đi học,tâm tình tôi giống như bỏ đâu đó thật xa,chẳng còn hứng thú.
Ngay cả ngày cuối cùng,hắn cũng không đến trường.Không lẽ tôi với hắn
chẳng đáng một câu chào hay sao?Phải vậy rồi,đi du học thì còn cần gì
đến đây nữa chứ.
Bọn con gái lớp tôi vẫn không ngừng bàn tán,lại vụ đính hôn của tên Phong.
Tôi chán nản ,mệt mỏi,hai tay ôm đầu,tê nhức.
Bụng cồn cào,giá như có một hợp cơm thì tốt quá.Quay sang phải,trống
rỗng..chiếc ghế trơ trọi của Phong đứng đó,như minh chứng việc Phong sắp xa tôi.Tôi nghệt mặt ra,cũng không thấy khó chịu với tên Nam bàn trên
nữa.
Ngày hôm nay,Phong đi.Thực ra thì Ngân đã báo cáo chi tiết lịch trình bay của hắn cho tôi rồi ,là trưa nay..12 giờ kém 15...
có cần thiết phải đi nhanh thế không? tôi lại gục đầu xuống bàn.Trong
lòng nôn nao khó chịu.Khoảng vài giờ nữa,Phong sẽ lên chiếc máy bay
đó..rời xa tôi..mãi mãi.
Buồn,khổ não..hay thất vọng? Chẳng phải một người bạn đi du học là cơ hội để phát triển,tôi nên vui mừng cho hắn sao?
Tôi lại ngu dại nghĩ ngợi lung tung,tự phang vào đầu mình không thương tiếc..Sắp rồi,bây giờ đã là 11 giờ.
_Cậu có việc gì ? – tôi chút nữa thì đâm sầm vào Nam 9 tên bàn trên)
_Phong sắp đi rồi..- Nam nói,vẻ mặt đầy lo lắng.
_Ừm,tôi biết.
_Cậu dửng dưng như vậy sao? – tôi nhận thấy ánh mắt có tia lửa từ Nam.
Hơ hơ,tôi có dửng dưng hay không thì liên quan gì đến cậu ta nhở? Sao
lại dột nhiên xông xáo đến hỏi tội tôi.Tôi đã đủ mệt lắm rồi.
_Tôi không dửng dưng chỉ là..đang suy nghĩ – tôi lấy lời đáp lại.
_Suy nghĩ gì chứ,chỉ còn chưa đầy 1 tiếng nữa,cậu ta sẽ lên máy bay rồi – sao tôi còn thấy cậu ta nóng vội hơn mình thế nhỉ/
Trong lúc tôi ngô nghê không hiểu chuyện gì,tên Phong mở túi ra lấy một thứ nào đó.
_Chiếc mặt nạ này,cậu còn nhớ chứ?
Ấn tượng mạnh mẽ !!! đập vào mắt tôi chính là chiếc mặt nạ quỷ gớm ghiếc kia.
_Cậu..lẽ nào???- tôi mắt chữ O mồm chữ A,ngơ ngác.
_Phải ,chính là tôi ..là tôi đã bắt cóc cậu ..ngày hôm đó – ngữ khí này,đúng vậy..là tên