Disneyland 1972 Love the old s
Yêu

Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323533

Bình chọn: 8.00/10/353 lượt.

xen không ngớt.

Tôi không nhịn được hỏi ba: “Vì sao Bắc Kinh có nhiều cầu vượt thế ba?” Lái xe taxi nghe xong buồn cười ra tiếng.

Lúc còn nhỏ tôi hay đặt những câu hỏi rất kỳ quái, có lần cả nhà đi du lịch qua một thôn tên là “Lục giác thôn”, tôi đã hỏi ba tại sao không kêu là Tam giác thôn và cứ phải là lục giác.

Từ nhỏ tới lớn, ba mẹ đã quen với những câu hỏi ngây thơ của tôi kiểu này nên thường chẳng để ý.

Đến trưa, cả nhà tôi ăn cơm cùng Hinh Tuệ tỷ tỷ, chị hơn tôi 6 tuổi, là hàng xóm cách vách của gia đình tôi.

Đối với tôi mà nói, Hinh Tuệ như một người chị gái, hai chúng tôi vẫn thường xuyên liên hệ với nhau, lúc tôi đi học đại học, chị ấy vẫn hay qua thăm hỏi tôi.

Tất nhiên là những việc đã xảy ra với tôi chịa ấy cũng biết.

Sau khi tốt nghiệp đại học, chị ấy cùng bạn trai chuyển tới đây sinh sống, hiện tại công tác trong một công ty Luật nổi tiếng.

Chị cũng biết vì sao gia đình tôi đến đây, có lẽ ba tôi đã gọi và kể cho chị trước.

Lúc gặp mặt, tất cả chúng tôi đều rất cao hứng.

“Sao em béo thế này, không phải em nói là đang giảm béo sao?’ Chị trêu chọc.

“Em không đủ kiên trì để giảm béo đâu”.

Tôi làm bộ bất đắc dĩ trả lời.

Cơm trưa xong, chị ấy trở về văn phòng luật sư, còn cả nhà tôi trở về phòng nghỉ ngơi.

Buổi tối chúng tôi lại gặp nhau ăn uống trò chuyện.

Khi trở lại khách sạn, tại đại sảnh đã ngồi sẵn một người đàn ông hình như đang chờ đợi chúng tôi nên chỉ vừa nhìn thấy ông tôi đã gật đầu chào.

Ba bảo tôi trở về phòng, chẳng có việc gì làm nên tôi gọi điện cho đệ đệ nói chuyện.

“Chị và ba mẹ làm sao có thể làm thế với em cơ chứ? Chỉ lưu lại đúng một tờ giấy rồi bỏ đi”.

Vừa nghe thấy tiếng tôi đệ đệ đã phẫn nộ chất vấn.

Ngược lại, tôi lại thấy khoái trá, chỉ cười cười trong điện thoại.

“Mọi người một câu cũng không thèm nói với em, trốn em đi Bắc Kinh chơi, có biết tối nay em phải ăn gì không? Bác Khang nấu ăn rất tệ” Tôi nhịn không được nên cười phá lên: “haha, thật vậy sao? Trước kia em không phải rất lợi hại sao? Cho dù đang ở sa mạc cũng có thể đem cát nấu thành cơm hay sao?” “Thôi được rồi, không nói nữa.

Nhưng mà chị và ba mẹ đến Bắc Kinh làm gì?”.

Đệ đệ bắt đầu nghiêm túc hơn: “Khi nào thì trở về?” “Chị cũng không biết nữa”.

Tôi thành thật trả lời.

“Chị à, tốt cuộc là có chuyện gì xảy ra vậy?” Đệ đệ chỉ những lúc rất cao hứng hay cực kỳ lo lắng mới gọi tôi hai chữa “chị à” nghe êm ái như vậy.

Trong lòng tôi dâng lên một nỗi phiền muộn vô bờ: “Không có gì đâu, chờ lát mẹ về, chị sẽ bảo mẹ gọi cho em nhé!” Nói xong tôi vội cúp điện thoại.

Đệ đệ đã gần 17 tuổi nhưng không hề nhạy cảm với những việc xảy ra xung quanh mình.

Vì vậy tôi cũng không muốn vì chuyện của mình mà ảnh hưởng tới nó.

Nếu thực sự ông trời nhìn trúng tôi, vậy hãy cứ để mình tôi gánh vác sự trừng phạt của Trời đi vậy.

Tắm rửa xong, tôi ngồi chơ ba mẹ trở về, lúc đang xem phim mẹ gõ cửa bước vào: “Sáng sớm mai nhớ dậy sớm, nhớ trang điểm chút con ạ”.

Vừa nói mẹ vừa mở tủ quần áo lục lọi tìm kiếm.

Nghe mẹ nói thế tôi cũng hiểu chuyện gì sắp đến, tôi cũng đi tới tủ quần áo cầm lấy một bộ váy kiểu Itôily màu đen rất rộng: ‘Mẹ, mẹ thấy cái này thế nào?” “Được rồi, thế chiếc áo khoác màu hồng nhạt lần trước mẹ đưa con đi mua con có mang theo không?” “Có mang theo, nhưng ăn mặc như thế liệu có quá ngây thơ không mẹ?Con muốn trông mình già dặn hơn chút” Mẹ lắc đầu: “Con vốn dĩ vẫn còn trẻ, cần gì phải làm mình già đi làm gì?” Trong lòng tôi thấp thỏm nghĩ đến ngày mai.

Con trai của tôi tên là Tử Thiện, đó là Dì Thanh nói cho tôi biết.

Sáng sớm tôi đã đứng trước gương lựa chọn quần áo, lúc này tôi cũng muốn chọn cho mình một bộ quần áo trông cho đứng đắn, phù hợp với phụ nữ đã có chồng con.

Trước kia tôi tuyệt không có hứng thú với mấy đề tài lấy chồng, sinh con cho nên hiện phải đối mặt với bằng ấy chuyện xảy ra cùng lúc tôi không khỏi ngỡ ngàng.

Tôi đứng trước gương nhìn chằm chằm vào khuôn mặt mình trong gương, hi vọng có thể nhìn ra nét biến đổi của mình nhưng tôi tuyệt nhiên không nhìn thấy vết tích gì trong đó.

Cuối cùng tôi cũng chọn được mội chiếc áo sơ mi cổ Đức màu vàng kết hợp với một chiếc váy màu đen xếp li.

Ngược với ý tưởng lúc ban đầu là muốn mình trông già hơn chút, sau khi mặc bộ đồ vào tôi mới thấy cũng không đến nỗi nào.

Ra ngoài khách sạn gặp mẹ, mẹ khen: “Trông con gái mẹ xinh quá” Đến đón chúng tôi là một chiếc xe Lexus 470 rất sang trọng và sành diệu.

Cuối cùng xe cũng đến một trang viên, bên trong là một biệt thự đang bị bao bọc bởi tuyết trắng.

Mở cửa đón chúng tôi là Dì Thanh, bà ôn hòa cười: “Mời hai người vào nhà, phu nhân đang đợi rất lâu rồi” Trong đại sảnh ngồi đợi chúng tôi là một phu nhân mặc bộ sườn xám màu nhung, bà đứng trên một tấm thảm nhung tuyệt đẹp, ánh đèn lung linh chiếu vào làm bà thêm phần sang trọng.

Nhìn qua thật không đoán được tuổi của bà.

“Tôi đã chờ hai người rất lâu rồi, mời hai người ngồi”.

Bà tôi mở lời với giọng nói rất ôn nhu.

“Cháu muốn gặp con trước được không ạ?” Tuy biết rằng như thế là không lễ phép nhưng tôi không thể nhịn đượ