phiên tòa, nếu cô không ra làm chứng thì vụ án này nhất định sẽ không được xét xử công bằng”.
Linh Linh dừng lại không đuổi theo cô ta nữa.
Cô gái đó bỗng nhiên dừng bước nói: “Hôm đó tôi không nhìn thấy bất cứ cái gì cả” “Kỳ thực trên thế giới này không thiếu sự lừa lọc, ví dụ như để tranh thủ được phiếu bầu từ cử tri, một chính khách có thể thổi phồng việc lên đến tận trời cao nhưng cô là một giáo viên, cô không thể làm như thế được bởi nếu làm như thế về sau cô làm sao có thể đứng trên bục giảng mà dạy dỗ học trò được nữa chứ?”.
Lời nói của Linh Linh thấm đẫm vẻ xúc động và phấn khích.
Nghe xong những gì chị nói, ngay cả bản thân tôi cũng cảm thấy cực kỳ xúc động.
Cô giáo trẻ kia quay lại trơ mắt nhìn Linh Linh.
Một lúc lâu sau cô ta mới gật gật đầu nói: “thôi được rồi, ngày mai tôi sẽ ra tòa làm chứng”.
Lúc nghe được những lời này tôi không khỏi cảm thấy dạt dào trong lòng bởi sự kiên trì của hai chúng tôi quả thật không hề uổng phí.
“Vì sao chị lại chắc chắn rằng cô giáo trẻ kia sẽ đồng ý ra tòa làm chứng hộ chúng ta?” Lúc ngồi trên xe về tôi thắc mắc với Linh Linh.
“Em không thấy là mỗi lần cô ấy gặp chúng ta đều luôn cúi đầu xuống sao? Điều đó chứng minh là cô ta đang rất áy náy.
Với lại chị cũng tin rằng một cô gái trẻ như vậy cũng sẽ có chứng kiến riêng của mình, không dễ gì cúi đầu trước các thế lực mạnh” “Vâng”.
Xem ra Linh Linh thật sự không đơn giản, tôi phải học hỏi cách suy nghĩ độc lập này của chị mới được.
Sáng hôm sau cô giáo trẻ đó đến tòa rất đúng giờ, và kết quả là chúng tôi thắng kiện.
Linh Linh cực kỳ cao hứng nên buổi tối hôm đó chị mời tôi đến ăn tối tại một nhà hàng Hàn Quốc nổi tiếng, tôi không biết thoái thác thế nào nên lập tức nhận lời.
Đang lúc tôi chuẩn bị rời đi thì tôi gặp Tâm Duyệt, vì thế cả ba cùng đi ăn với nhau.
Lần này cũng giống như lần trước, Tâm Duyệt là đến văn phòng tìm tôi.
Cả ba ngồi trong quán ăn bên chiếc bàn cạnh cửa sổ, vừa nhấp nhấp món thịt nướng vừa nói chuyện phiếm.
Lúc này tôi mới biết Linh Linh đã kết hôn rồi, chồng chị là một thương nhân giầu có trong giới địa ốc nơi đây.
“Thật không thể tưởng tượng được”.
Tôi có chút khó tin nhìn chị.
“Thì đúng là chị có mắt như không mà, chị dâu”.
Chỉ có khi đang nói giỡn hoặc là khi cực kỳ cao hứng Tâm Duyệt mới gọi tôi là “chị dâu”.
Linh Linh cũng ngạc nhiên nhìn tôi: “Chị dâu á? Em cũng kết hôn rồi sao?” “Chị ấy không chỉ đã kết hôn mà còn có một cô con gái rồi cơ”.
Tâm Duyệt có ý đùa cợt trong lời nói.
“Haha, xem ra em tuổi trẻ tài cao hơn người a”.
Linh Linh cười nói thêm: “À đúng rồi, thế nửa kia của em công tác ở đâu?” Tôi xấu hổ đến mức không nói được gì.
Tâm Duyệt không biết lấy đâu ra một quyển tạp chí, trên đó cư nhiên có ảnh của Quân Lâm, cô giơ lên nói: “Chính là vị này đây” “Diệp Tuấn Ngạn?” Linh Linh đón nhận tờ bào, vẻ mặt lộ ra sự kinh ngạc.
Sau đó chị lẩm bẩm nói thêm: “Khó trách hôm đó chị thấy anh ta đưa em đi làm, chị còn nghĩ là mình nhìn lầm, hóa ra đó thật sự là anh ta” Tâm Duyệt hì hì cười.
Linh Linh nói thêm: “Mà sao lại thế nhỉ, chị còn tưởng thê tử của anh ta phải là Đỗ tiểu thư cơ chứ”.
Linh Linh buông tờ báo ra.
“Chị cũng thật là…, Tố Hành tỷ tỷ chẳng qua chỉ là vỏ bọc ngụy trang thôi, đây mới là chân mệnh thiên tử của biểu ca”.
Tâm Duyệt nhìn tôi nói.
Tôi hung hăng lườm cô một cái, cô bé này đúng là không biết trời cao đất dày là gì.
Tôi khẽ cầm lấy tay Linh Linh trịnh trọng nói: “Linh Linh, chuyện này có rất ít người biết được nên chị làm ơn giữ bí mật dùm em nhé” Linh Linh cười nói: “Yên tâm đi”.
Nghe chị nói vậy tôi mới thoáng yên tâm, tiếp theo đó tôi liền chuyển đề tài tán gẫu cho vui vẻ.
Vui hơn nữa là trong cả buổi tối hôm đó Tâm Duyệt chỉ xoay quanh đề tài về Diêu Dương mà thôi.
“Xem ra có người đang bị rung động đây”.
Thừa dịp Tâm Duyệt đi toilet, Linh Linh quay sang tôi nói.
Tôi có chút ngẩn ngơ nhìn chị.
“Em không nhìn thấy sao, Tâm Duyệt đang có tình ý với Diêu Dương đấy”.
Đối với chuyện yêu đương nam nữ tôi luôn rất trì độn chậm hiểu, nhưng mà nghẫm lại những biểu hiện gần đây của Tâm Duyệt, tôi nghĩ việc này hẳn là có thể xảy ra mới đúng.
Trên đường lái xe về nhà, tôi hỏi: “Có phải em thích Diêu Dương không?” Tâm Duyệt nghe đến thế có vẻ hơi giật mình sau đó trả lời tôi: “Đúng vậy” Tôi cũng hơi ngạc nhiên vì cô trả lời tôi thẳng băng như vậy: “Thế em định tính thế nào tiếp?” “Rất khó để gặp được một người mình thực sự thấy thích nên em nghĩ em sẽ không bỏ qua cơ hội này”.
Tâm Duyệt trả lời mau lẹ.
Điều này hoàn toàn phù hợp với tính cách thẳng thắn của cô, nghe xong tôi cũng cảm thấy vô cùng vui vẻ.
Bước vào cửa nhà, tôi thấy Ninh thẩm vội vàng chạy ra nghênh đón: “Tiểu thư hôm nay phát sốt, thiếu gia đã đưa tiểu thư đi bệnh viện khám.
Vừa rồi mới đưa trở về, hiện đang ở trong phòng.” “Gì cơ? Tại sao không ai gọi điện cho cháu vậy?” Tôi vừa nói vừa chạy nhanh lên lầu.
“Tôi cũng có gọi nhưng điện thoại của cô không liên hệ được”.
Ninh thẩm nói.
Tôi rút điện thoại ra nhìn, quả nhiên là hết pin thật.
“Tại sao lại là biểu ca