Em bị cảm rồi. Yuu lo lắng
- Không cần anh lo, kệ tôi. Tránh ra. Rina đẩy Yuu ra rồi cố gắng đứng lên. Ya, tôi cảnh báo anh bao lần rồi hả, thả xuống *hét lớn*
- Không
- Thả
- Không
- Anh… anh…
- Đây, thả. Yuu đặt Rina xuống giường
- Nè, sao tôi nói mãi anh không nghe thế, anh có về không hả ?
- Nếu em về nhà với tôi
- Không, tôi không muốn về, anh về đi.
- Tôi sẽ không về nếu không có em, em đừng quên em vẫn là người hầu của tôi.
- Tôi không quan tâm, tôi không về, anh muốn trừ lương cũng được… Này… Tôi tự lau được. Yuu vào phòng tắm lấy khăn lau đầu cho Rina.
- Em ngồi yên đi. Sau lời nói đó thì Rina ngồi yên để cho Yuu lau đầu không nói gì nữa
- Xong rồi phải không. Anh về đi tôi không thay đổi ý định đâu, nếu tôi không làm người hầu cho anh thì tôi cũng sẽ tìm được công việc khác thôi.
- Em thật không tha thứ.
- Quyết định của tôi sẽ không thay đổi
- Vâỵ nếu tôi làm như lời em nói em sẽ tha thứ cho tôi.
- Nếu… nếu anh muốn chết thì chết ở chỗ khác đi, anh mà chết ở đây mọi người nghĩ oan cho tôi đấy.
- Là em nói đấy nhé. Yuu toan mở cửa định đi thì Rina gọi lại
- Nè, tôi… tôi nói đùa thôi
- Vậy em tha thứ cho tôi
- Anh đừng mơ nhưng tôi lúc nãy nói đùa đừng tưởng là thật
- Nhưng tôi muốn coi đấy là thật, em đồng ý ?
- Anh… anh… rồi, tôi tha thứ cho anh nhưng tôi sẽ không về.
- Em tha thứ cho tôi rồi thì em phải về với tôi. Yuu nói xong nhấc bổng Rina lên
- Nè, sao anh toàn thích làm ngược lời người khác thế hả. Yaaa
Yuu bế Rina vào chiếc xe đang đợi ở dưới nhà (Yuu gọi từ khi nãy ^ ^) và kêu chiếc xe chạy thẳng về biệt thự
- Quản gia kêu người chuẩn bị nước nóng ở phòng cô ấy. Yuu nói mà vẫn còn đang bế Rina còn cô thì vẫn còn đang giãy giụa đạp tứ lung tung
- Cái tên chết bằm kia, anh có thả xuống không hả, anh mà không thả tôi xuống tôi đảm bảo mai anh không được chết yên đau. Yaaa. Nhưng dường như Yuu không để ý tới lời nói đó. Yuu đặt cô lên giường, ôm cô rồi nói
- Ya, cái tên đáng ghét, sao anh toàn tự làm theo ý mình thế. Rina giãy nảy.
- Tại sao ? Tại sao em không chịu chấp nhận tôi ? Tôi yêu em mà, tại sao ?
Rina hơi ngạc nhiên ngồi ngay ra một lúc rồi mới đẩy anh ra và nói
- Yêu ư ? Tôi không tin. Chẳng phải anh có hàng tá bạn gái sao, anh cần gì yêu tôi, cần gì cầu xin tôi tha thứ cho anh.
- Em không tin ư ? Vậy tôi làm thế nào em mới tin
- Anh là một hot boy, một thiếu gia mà, anh có hàng tá bạn gái mỗi ngày lại quen một người thì sao lại yêu tôi được.
- Tôi yêu em, điều đó là sự thật.
- Anh nói anh yêu tôi thì tại sao anh lại làm tổn thương tôi, nếu anh yêu tôi thì thì tại sao hàng đêm anh vẫn nhắc tới cái tên Miki, anh hỏi làm sao tôi tin được ? Nói đến đây nước mắt Rina bắt đầu rơi (Thực ra có mấy lần lúc Yuu ngủ Rina đã nghe Yuu nhắc tơí cô gái này ^ ^)
- Miki ư ? Sao em biết. Yuu sững người ra một lúc rồi mới hỏi.
- Anh nói sao tôi lại biết ư ? Có đêm nào mà anh không kêu tên cô gái tên Miki không ? Có phải anh yêu cô ấy đến thế, yêu mà đến hàng đêm ngủ gọi tên cô ấy, hay anh yêu tôi mà trên bàn anh vẫn còn đặt khung ảnh người con gái nào đó hay nói đúng hơn trái tim anh thuộc về cô gái tên là Miki chứ không phải TÔI ? Nói đến đây Rina cố gắng chạy ra khỏi phòng với cái chân đau nhưng bị Yuu níu lại.
- Không… không phải, đúng là ngày trước tôi yêu Miki nhưng người tôi yêu bây giờ là em. Yuu ôm cô
- Không… không… đừng nói gì nữa, tôi không tin, tôi không tin *nước mắt chảy dài*
- Không… em phải tin tôi… hãy tin tôi… tôi sẽ không nhớ tới cô ấy nữa…
- Anh nói thật ? Rina đẩy Yuu ra
- Thật.
- Anh hứa chứ ?
- Tôi hứa với em. Lúc này Yuu lại bế Rina xuống giường
- Tôi sẽ tin anh một lần nhưng nếu anh dám phản bội tôi thì sẽ không có lần thứ hai đâu. Rina bất chợt ôm anh
- Em… em ôm tôi ư. Yuu hơi ngạc nhiên.
- Nếu anh khôg thích thì thôi *đẩy ra*
- Không, tôi chỉ hơi ngạc nhiên thôi *kéo lại + ôm*
- Mà nè anh bế tôi lên làm chi *hơi bất mãn*
- Thế em không định tắm à, muốn bị cảm lạnh sao.
- Thế… thế thì thả xuống, tôi tự đi được *hơi đỏ mặt*
- Không thích
- Nè, sao anh cứ thích làm ngược người tôi nói thế.
- Thích thế
- Anh… anh…
- Em còn nói nữa tôi sẽ hôn em đấy
- Anh… anh dám, thử xem, tôi … Sao… sao anh dám ?
- Tôi đã nói trước rồi mà, em muốn lần nữa không ?
- Anh… anh... Cô không nói gì nữa mà im lặng
Đến phòng tắm, anh đặt cô xuống bồn.
- Nè, được rồi, ra đi.
- Nhưng không muốn mà *nũng nịu*
- *Ăn đấm* Muốn chết à, không ra tôi chuyển về Angel đấy.
- Ấy… ấy… tôi ra… tôi ra.
- Ra *ném nguyên cụ